Gia sư Thanh Hóa

Bảo và Minh quen nhau cũng đã được 5 năm, hai người tìm đến với nhau trong tình yêu đồng tính. Bảo năm nay 24 tuổi với ngoại hình cao to, đẹp trai anh sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề giáo. Còn Minh thì năm nay khoảng 25 tuổi anh sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng quê Đồng Tháp. Hai người đến với nhau trong sự tình cờ của buổi sinh nhật tại nhà hàng Hải Nam, hôm đó là sinh nhật của Thảo một cô người yêu của Bảo (Hai người quen nhau được 1 năm), còn Minh là bạn của Thảo nên có thể nói Bảo Và Minh không biết nhau từ trước…Vừa tới nhà hàng Hải Nam, Minh đã thấy Thảo và Bảo đứng trước cửa để đón khách, Minh nói:
-Chúc mừng sinh nhật bạn hiền! Chúc bạn luôn trẻ đẹp và nhiều sức khỏe!
-Thảo cảm ơn Minh! Minh đi với ai?
-Mình đi một mình, ai đây Thảo?
Thấy Minh hỏi về Bảo, Thảo nhanh miệng nói:
-Đây là bạn trai của mình
Thảo vừa nói xong, Minh quay sang thấy Bảo cúi đầu chào và mỉm cười, Minh bắt tay bạn mới và cũng tỏ ra muốn làm quen:
-Chào bạn! Hân hạnh được làm quen với bạn!
-Mình cũng rất vui được gặp bạn!
-Bảo quen Thảo lâu chưa?
-Mình quen Thảo cũng được 1 năm rồi.
-Thì ra là vậy, do Thảo không nói nên mình cũng không biết nữa.
Gia sư Thanh Hóa

Minh trở nên ngại ngùng trong cuộc trò chuyện với Bảo, cái cảm giác rất khó tả khi lần đầu tiên anh tiếp xúc với một người con trai nhưng lại có cái cảm giác kỳ lạ như thế mặc dù chỉ là lần gặp đầu tiên anh và Bảo tiếp xúc với nhau. Anh thấy ở Bảo là sự trang trọng, lịch sự của một người đàn ông đầy vẻ nam tính với ngôn từ gần gũi, tế nhị qua vẻ lịch lãm, không hiểu sao nó cứ gợi trong đầu của anh…Anh quay sang nhìn Thảo thấy cô ta đang mãi mê tiếp khách, chuyện trò vui vẻ, anh thấy vậy liền nói với Bảo:
-Thôi! Bảo ở đây tiếp khách nha, mình vô trước đây!
-Mình chào bạn!
-Minh vô trước nha Thảo!
-Ok bạn hiền.
Minh từ từ bước vào bàn ngồi, vừa đặt mông xuống anh thấy Huệ ngồi cùng bàn với mình nên anh vui mừng:
-Huệ! Phải Huệ không?
-Minh hả.
-Trời trời! Cả năm nay không gặp, dạo này Huệ khỏe không?
-Tôi khỏe! Còn Minh thì sao, làm ăn được không?
-Tôi cũng khá, nhờ năm nay tăng ca nhiều với lại lương lên.
Trò chuyện được một lúc, thấy Minh cứ lén nhìn Bảo, Huệ liền hỏi:
-Minh có gì hả, sao ông nhìn ra ngoài cổng hoài vậy?
-Ừ! Đâu có gì đâu.
-Đúng là bà Thảo nhà mình có phước, quen bạn trai vừa đẹp vừa giàu.
-Là sao?
-Thì người đứng cạnh Thảo là Bảo, con trai của một gia đình có truyền thống làm nghề giáo…
-Thì ra là vậy, tôi chỉ mới làm quen và biết tên là Bảo thôi.
-Nhà giàu mà lại đẹp trai nữa, chắc chết đi mất. Tính ra con Thảo có phước thật.
Gia sư Thanh Hóa

Huệ vừa nói vừa cười vì theo Huệ, Thảo xứng đáng nhận được hạnh phúc, vì cô đã từng là đứa trẻ mồ côi thiếu đi tình thương từ nhỏ, nên giờ đây ông trời đã cho cô được hạnh phúc. Còn Minh từ khi Huệ nói anh ta chỉ biết nhìn Bảo trong sự say đắm, chắc có lẽ anh nghĩ Bảo quá đẹp trong mắt của anh và Bảo đáng được anh ngưỡng mộ…Ít phút sau đó, chào đón khách đã xong Bảo và Thảo bước vô trong sự hạnh phúc. Hai người từ từ bước lên sân khấu, mọi người cất tiếng hát bài HAPPY BIRTHDAY, Thảo khóc nức nở trong sự hạnh phúc còn Bảo thì hôn lên môi của Thảo một cách chân tình, đồng cảm…Mọi người thấy vậy cùng nhau vỗ tay, còn anh Minh thì cũng hòa nhịp vào không khí vui tươi của cô bạn thân. Anh quay sang nói với Huệ:
-Nhìn hai người thật hạnh phúc.
-Ừ! Vậy cũng mừng cho con Thảo, cuộc đời nó đáng được như vậy.
-Ừ!
Minh có gì đó cảm thấy khó chịu, trong người anh có vẽ buồn không có lí do nên đã nói với Huệ:
-Tôi về trước nha, có gì Thảo hỏi thì nói tôi không được khỏe.
-Sao ạ! Ở lại chúc đi, chưa có gì mà về rồi.
-Tôi cũng không hiểu sao trong người tôi buồn lắm mà không biết lí do gì.
-Kì vậy?
-Thôi tôi về trước nha.
-Ừ!
Minh đi ra về một cách thầm lặng, Thảo và Bảo đang tiếp khách trong niềm vui vẻ, Bảo quay sang thấy Minh đang bước ra về anh nói với Thảo:
-Em ở đây tiếp khách nha.
-Anh đi đâu vậy?
-Anh ra đây một chút.
-Dạ! Anh nhớ quay vô sớm nha!
-Ok em.
Bảo đi theo Minh, anh chàng Minh chuẩn bị chạy xe đi về, thấy Bảo chạy ra anh nói:
-Chào Bảo. Bảo đi đâu đây?
-Mình hỏi Minh mới đúng, bạn đi đâu vậy?
-Mình thấy mệt nên về.
-Tiệc mới bắt đầu mà, Minh vô chung vui một chút rồi về.
Nghe Bảo nói vậy, Minh càng thấy buồn không hiểu sao lại có cái cảm giác lạ kỳ như thế, anh nhìn vào mắt Bảo.
-Mình không khỏe thật, nếu khỏe là mình ở lại rồi. Mình chúc hai bạn hạnh phúc, có dịp thì chúng ta gặp lại.
-Nếu vậy bạn cho số điện thoại hay kết bạn trên Facebook đi có gì cho dễ liên lạc.
-Ok.
Gia sư Thanh Hóa

Hai người trao đổi số điện thoại cho nhau rồi kết bạn trên Facebook, mọi việc đã xong. Minh chào Bảo đi về, còn Bảo thì trở lại buổi tiệc…Hai hôm sau, Bảo gọi điện cho Minh.
-Chào Minh! Minh dạo này khỏe không?
-Mình vẫn khỏe, còn bạn thì sao?
-Mình bình thường, tại mấy hôm nay mình bận quá nên không hỏi thăm bạn được.
-Mình cảm ơn bạn! Mình khỏe nhiều rồi.
-Mà Thảo dạo này khỏe không vậy Bảo?
-Thảo vẫn khỏe Minh. À! Hôm nào bạn không bận thì chúng mình cùng đi ăn nha.
-Ok bạn.
-Vậy thì tốt quá…mình gần đến giờ dạy rồi mình chào bạn.
-Chào bạn!
Cuộc nói chuyện điện thoại giữa hai người diễn ra không lâu nhưng đầy vẻ chân tình. Bảo cúp máy trước còn anh chàng Minh thì có vẻ hơi ngại ngùng đợi Bảo cúp máy trong vài giây. Anh không hiểu sao khi nói chuyện với Bảo anh lại có cảm giác khó tả buồn vui lẫn lộn. Anh cũng đã từng có quen một người con gái nhưng sau đó chia tay vì không hợp ý nhau, hiện tại anh vẫn ở vậy đến giờ cũng đã 3 năm rồi…Sau cuộc trò chuyện với Bảo xong khoảng 1 tuần sau Minh bắt chợt nghe một cuộc điện thoại:
-Tôi nghe nè Bảo.
-Minh…hả…
Bảo có vẻ đã xỉn, Minh tiếp lời:
-Bảo điện cho mình có gì không vậy?
-Ông ra quán nhậu bà Tám Cua đi.
-Ok
Minh tranh thủ thay bộ đồ rồi chạy ra quán nhậu bà Tám Cua, thấy Bảo ngồi một mình, trong dáng người đang xỉn, Minh chạy lại.
-Ông có làm sao không vậy?
-Minh…hả…
Bảo không nói ra được thành tiếng vì anh ta cứ khóc khi nói.
-Ông có biết là Thảo chia tay với tôi rồi hay không.
-Là sao? Tôi thấy hai người hạnh phúc lắm mà.
Vừa nói dứt lời, Minh cầm điện thoại, điện cho Thảo nhưng cô ấy không bắt máy, Minh thấy vậy điện nhiều lần và cuối cùng cô ấy vẫn không bắt máy. Chưa hiểu chuyện gì, nhưng thấy Bảo vẫn ngồi uống càng lúc một nhiều Minh nói:
-Bảo đừng uống nữa không tốt đâu, thôi để tôi đưa Bảo về.
-Tránh ra, để tôi uống.
Bảo đẩy Minh ra xa, rồi vẫn tiếp tục uống. Còn Minh chỉ biết nhìn Bảo, anh không hiểu sao Bảo lại tuyệt vọng như thế và vụ gì đang xảy ra với hai người đây, nhìn Bảo anh càng thấy thương, bởi anh nghĩ Bảo là người rất coi trọng sức khỏe, mà giờ đây anh lại nhậu rồi xỉn say thì có lẻ câu chuyện ở đây có gì đó nghiêm trọng lắm…
-Tôi nói với Minh nghe nè. Thảo bỏ tôi rồi, Thảo không còn thương tôi nữa…
-Tại sao Thảo lại bỏ ông?
-Thảo nói cô ấy không còn yêu tôi nữa. Cô ấy có người yêu là một giám đốc giàu có rồi…
Trong giây phút này tôi không dám hỏi thêm, tôi chỉ biết im lặng để Bảo nói lên hết nỗi niềm của mình, mặc dù tôi vẫn chưa biết vụ gì đang xảy ra…
Một lúc sau Bảo ngủ vì xỉn, Minh cố gọi nhưng Bảo không lên tiếng, thấy vậy Minh tính tiền rồi điện xe Grap đưa Bảo về nhà mình (nhà Minh gần đó), anh nhắn bà chủ gửi xe mai lấy vì khách quen nên bà chủ chấp nhận. Anh đưa Bảo về đến nhà rồi sao đó cho Bảo nằm xuống giường, anh cởi giày, cởi áo của Bảo ra rồi anh lấy nước ấm lau người Bảo…Anh Bảo xỉn quá không biết gì hết, anh ngủ như chết. Còn anh Minh lau người Bảo xong cũng lăn ra ngủ vì mệt, sáng hôm sau khoảng tầm 9h anh Bảo thức anh ta cố ngủ nhưng không được vì ánh nắng đã xuyên qua cửa sổ làm anh tỉnh giấc. Anh thấy Minh đang đứng trước mặt cầm bát cháo anh hoảng hồn thốt lên:
-Ủa! Sao Minh lại ở đây?
Minh mỉm cười rồi bảo:
-Tối hôm qua ông nhậu xỉn nên tôi đưa ông về đây.
-Vậy hả! Sao tôi tệ như thế không biết.
-Có gì đâu, bạn bè mà.
Minh tính nói chuyện giữa Bảo và Thảo nhưng anh ta lại suy nghĩ lúc này không phải là thời điểm nên đã mời Bảo ăn cháo và kể chuyện đêm qua. Ăn xong Bảo vào tắm nhưng không có đồ để mặc, Minh thấy vậy cho Bảo mượn bộ đồ, Bảo cảm thấy trở nên ngại khi làm phiền Minh quá nhiều, anh quyết định mời Minh tối nay đi cà phê, anh chàng Minh thấy Bảo mời quá cũng không dám từ chối nên nhận lời…
Đến tối khoảng 8h tại quán cà phê Lung Linh hai anh đã gặp nhau và tâm sự. Bảo kể cho Minh nghe toàn bộ sự việc về Thảo, khi Thảo đòi chia tay anh ta.
Gia sư Thanh Hóa

-Tôi không ngờ cô ấy là người như vậy. Chính mắt tôi nhìn thấy hai người tình tứ bên nhau tại nhà hàng, khi tôi nói Thảo sao làm như vậy cô ấy không giải thích gì thêm và đòi chia tay với tôi…Đúng là không hiểu nỗi.
-Tôi nghĩ có gì đó không rõ ràng ở đây. Sao bạn không điều tra xem.
-Không bạn ơi mọi thứ đã khác rồi, cô ấy đã bỏ tôi thật rồi.
Nghe Bảo nói Minh cũng cảm thấy làm lạ, sao mấy ngày nay liên lạc với Thảo không được nên anh cũng thắc mắc điều này. Minh nói tiếp:
-Đừng buồn nữa bạn, không có ‘duyên’ thì thôi.
-Tôi cũng không buồn nữa, thôi bỏ đi.
Nói vậy thôi chứ nhìn khuôn mặt Bảo rất buồn, anh không còn vẻ lịch lãm như trước nữa. Chỉ có mấy ngày xa Thảo thôi mà nhìn Bảo khổ quá…Cuộc trò chuyện kéo dài được vài tiếng, hai người chia tay nhau đi về. Ít hôm sau (tầm 3 ngày) Bảo lại hẹn Minh ra bờ sông để tâm sự, như thường lệ Minh vẫn ra, hai người nói chuyện với nhau được một hồi lâu bỗng Bảo nắm tay Minh…
-Hôm nay tôi hỏi thiệt ông một chuyện được không?
-Tự nhiên hôm nay ông chơi trò nắm tay nữa, bỏ ra đi gớm quá, nói đi tôi nghe.
Minh tỏ ra vẽ ngạc nhiên không biết chuyện gì, còn Bảo nhìn rất nghiêm túc anh ấy nhìn thẳng vào mắt Minh và nói:
-Tôi định không nói chuyện này đâu, nhưng mấy hôm nay tôi nghĩ phải nói ra không để trong lòng nữa.
Minh vẫn không hiểu chuyện gì, vẫn cứ ngạc nhiên thấy vậy Bảo nói tiếp:
-Minh thích tôi phải không?
-…Ừ…!
Minh lúc này không còn ngạc nhiên nữa mà trở nên căng thẳng. Anh cúi mặt xuống, thấy vậy Bảo nói tiếp:
-Minh đừng dấu tôi nữa, không phải mấy hôm nay đâu mà ngay buổi gặp đầu tiên tôi thấy ánh mắt Minh nhìn tôi là tôi đã biết rồi, vì tôi đã từng…
Bảo vừa nói xong, anh Minh sững sờ.
-Tôi đã từng là Bisexual (yêu cả nam và nữ).
Minh không còn tin vào tai của mình nữa.
-Là sao? Tôi tưởng.
-Minh đừng chối nữa, chính Minh là người đã hôn tôi và quan hệ với tôi ngay trong đêm tôi xỉn.
Minh vừa nghe xong cúi mặt xuống.
-Tôi biết Minh quan hệ với tôi, nhưng tôi đã nằm im để cho Minh làm thịt mình, nhưng không phải tôi ham muốn qua cơn tình dục đó mà tôi từ trước cũng đã để ý Minh. Rồi sau này đi cà phê nhiều lần nên đã yêu Minh thật lòng. Tôi nói yêu Minh cả con tim của mình, Minh nghĩ về tôi sao cũng được tùy Minh vậy.
Minh từ từ nhìn vào mắt Bảo, đôi mắt tròn như hai viên bi nhưng lại có những giọt nước mắt rơi xuống, anh ta vẫn nắm chặt tay Minh. Còn Minh thì còn ngại không dám nói, nhưng thật mai anh đã thốt lên:
-Đúng vậy tôi yêu Bảo từ cái nhìn đầu tiên, lần đầu trong cuộc đời tôi lại có cái cảm giác lạ kỳ với một đứa con trai như thế, tôi yêu Bảo là sự thật. Nhưng tôi còn ngại Thảo mai đây cô ấy biết chuyện này thì sao? Chắc cô ấy hận hai chúng ta lắm, Minh khóc.
-Không sao đâu Minh, vì cô ấy đã bỏ tôi mà đi rồi chắc có lẽ cô ấy không luyến tiếc gì đâu.
-Nhưng em vẫn thấy có lỗi với Thảo.
Minh nằm trong lòng Bảo mà khóc, anh đã tìm thấy được bờ vai của mình. Hai người nhìn lên trời, nhìn lên những vì sao đang lung linh và ước nguyện một cách thầm lặng ‘Mong đôi ta mãi bên nhau’…

Gia sư Thanh Hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.
Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567 hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.
Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.