Thơ tình không phải thính đâu

Gia sư Thanh Hóa THƠ TÌNH KHÔNG PHẢI THÍNH ĐÂU Em đây chua lét chua lè Hỏi người có muốn kết bè bạn không Tuổi xuân quá lứa cải ngồng Tìm chút duyên muộn..má hồng tựa nương Thơ tình lai láng văn chương Liệu người có muốn chung đường mộng mơ Tàn chiều hai đứa

Áo trắng

Gia sư Thanh Hóa ÁO TRẮNG   Áo trắng bay những chiều tan buổi học Dọc con đường rợp bóng tuổi mộng mơ Môi em cười e ấp những vần thơ Đôi mắt biếc ngẩn ngơ vài tia nắng   Gió hờn ghen mơn man tà áo trắng Chiều sân trường thêm trống vắng phượng

Mãi nhớ

Gia sư Thanh Hóa MÃI NHỚ Cần bao lâu để quên đi người ấy Để tâm hồn tìm thấy bình yên Để từng đêm giấc ngủ êm đềm Để trên môi nụ cười quên gượng gạo. Vẫn biết rằng đã trở thành xa lạ Chẳng là gì… thì đừng có bận tâm Sao vẫn vấn

Em như…

Gia sư Thanh Hóa EM NHƯ…..! Em Như cơn gió thoảng, len nhẹ giữa vườn thơ , Gửi cho lòng thanh thản , Điệu ru hồn ngẩn ngơ , Tia nắng vàng ấm áp , Nhìn em bên hiên nhà, Đang âm thầm hong tóc , Xây mộng tình thiết tha. Mái tóc như dòng

Hạ Buồn

Gia sư Thanh Hóa HẠ BUỒN Mùa hạ đến tiếng ve ngân rộn rã Phượng nở hồng chen kẽ lá màu xanh Chim líu lo chuyền nhảy ở trên cành Hàng ghế đá vẫn chờ anh trở lại Người xa vắng cảnh buồn lưu luyến mãi Biết nối nào tìm lại chuyện ngày xưa Bao

Gia đình là số 1

Gia sư Thanh Hóa GIA ĐÌNH LÀ SỐ1 Yêu thương hai chữ gia đình Nơi này luôn có bóng hình người thân Quan tâm chăm sóc ân cần Cho ta điểm tựa mỗi lần bão giông Trăm năm nghĩa vợ tình chồng Các con là những nụ hồng ngát hương Bôn ba trên vạn nẻo