Tháng năm rực lửa tình

Gia sư Thanh Hóa THÁNG NĂM RỰC LỬA TÌNH  *** Với em..tháng năm sao mà đẹp quá Bởi tương phùng cùng người lạ..từng quen Ngọn lửa tình rực cháy suốt thâu đêm Những nhớ nhung chẳng nén kìm..bung lụa.. *** Một tháng năm sức sống tràn đầy nhựa Khao khát chờ gặp nửa..để cuồng si

Điều ước

Gia sư Thanh Hóa ĐIỀU ƯỚC *** Ước gì lấy lại ngày xưa Ước gì trở lại lúc vừa biết yêu Ước gì không tuổi xế chiều Ước gì cái thuở rất nhiều đam mê *** Ước gì anh cưới em về Ước gì cha mẹ đừng chê em nghèo Ước gì anh dắt em

Đàn bà cũ…

Gia sư Thanh Hóa ĐÀN BÀ CŨ …  *** Đàn bà cũ như một bản tình ca . Một câu chuyện về loài hoa biết nói ! Một ánh sao dù rằng không sáng chói Đêm không trăng vẫn chiếu rọi mênh mông . *** Đàn bà cũ ai nói chẳng ghen tuông . Nhưng

Mưa buồn tháng năm

Gia sư Thanh Hóa MƯA BUỒN THÁNG NĂM Mưa rơi từng giọt sao buồn quá Mưa trên phố vắng khoá tim này Nhìn Sen hồng bé thơ ngây *** Chuyện tình hai đứa trên Face hôm nào Mưa tháng năm ngọt ngào yêu vội Giọt mưa buồn thấm mặn trên môi Tình yêu đó chấm

Nếu mệt rồi thì cứ buông tay

Gia sư Thanh Hóa NẾU MỆT RỒI THÌ MÌNH CỨ BUÔNG TAY *** Nếu mệt rồi xin anh cứ đi đi Kẻ trốn chạy chẳng có gì đáng giữ Em ở lại ném nỗi buồn quá khứ Vào khoảng không và em tự chôn vùi. *** Bao ngày rồi nghĩ lại có gì vui Toàn

Anh còn nợ em

Gia sư Thanh Hóa ANH CÒN NỢ EM. Anh nợ em lúc cô đơn Anh nợ em những giận hờn vu vơ Anh nợ em nỗi mong chờ Anh nợ em cả giấc mơ chưa thành *** Anh nợ em mái nhà tranh Anh nợ em những dỗ dành mến thương Anh nợ má thắm

Hạ nhớ…

Gia sư Thanh Hóa HẠ NHỚ Tiếng ve nức nở gọi hè. Sao thấy não nề khúc nhạc sầu vương. Bằng Lăng tím nở bên đường. Em gái má hường thơ thẩn chờ ai. Tương tư mộng ước tương lai. Nhẹ bước gót hài lòng nặng niềm thương. Phượng nở đỏ rực ngát hương. Nơi

Thơ thẩn, thẩn thơ

Gia sư Thanh Hóa THƠ THẨN… THẨN THƠ Ngày xưa học hành ( ngu ngơ) Ngày nay tớ viết văn thơ mỗi ngày Còn được cho là …… rất hay Mọi người ai cũng đắm say … Mới tài Ai đó còn khen.. Là xinh … Lên mũi của tớ … Cứ phồng to ra

Chút tâm tình chớm hạ

Gia sư Thanh Hóa CHÚT TÂM TÌNH CHỚM HẠ Cuối tháng tư gió nghịch mùa trở rét Em phương nào chẳng biết nhớ anh không? Chớm hạ rồi trời bỗng lạnh như đông Chợt thèm đến cháy lòng manh áo ấm! *** Cuối tháng tư nắng rơi mùa ngơ ngẩn Cánh điệp vàng mấy bận

Thiên thần

Gia sư Thanh Hóa THIÊN THẦN Em có phải là thiên thần Mà hồn trong sáng trắng ngần khi yêu Tim em vang tiếng sáo diều Tấu lên khúc nhạc những chiều hoàng hôn Anh như con sóng dập dồn Em bờ cát đón nụ hôn cháy nồng Tình em biển cả mênh mông Sóng