NỖI BUỒN MANG TÊN “GIÁO DỤC”

Người đàn bà giận dữ bước vào trường.Dáng đi và khuôn mặt của chị khiến nhiều thầy cô nhìn nhau ái ngại. Tôi chợt nghĩ: “Không biết thầy cô nào lại bị mắng nữa đây ? ”. Chưa dứt dòng suy nghĩ, tiếng người đàn bà hướng về phía tôi vang lên chua chát: “Con tôi học được gì thì kệ nó, cô đừng nhắc nhở nhiều. Tôi cho nó đi học cho vui chứ vài năm nữa nhà tôi định cư bên nước ngoài thì con tôi cũng phải học lại”. Tôi chưa kịp đáp lời, người đàn bà ấy vội quay ngoắc đi. Chợt nhớ ra điều gì, chị ngoảnh lại, lên giọng đe dọa: “À mà cô, từ sau con tôi không đội mũ bảo hiểm thì cô cũng đừng nhắc nhở nó. Nhà tôi cách trường chưa đầy 1 cây số nên tôi không đem mũ theo. Cô mà cứ nhắc, khi tôi đón nó lại không dám lên xe thì cô mất việc đấy nhé !”. Phụ huynh đi rồi. Tiếng trống vào lớp vang lên. Lòng tôi nặng trĩu, không muốn bước chân vào lớp. Cách đây vài hôm, trong buổi họp phụ huynh, nhiều người đã gặp riêng giáo viên để gửi gắm con cái. Một phụ huynh thẳng thừng: “Con tôi nó lì lắm và ít nghe lời, nhờ cô nhắc nhở cháu học bài và đừng ra quán game giúp gia đình. Nó mà không nghe, cô cứ thẳng tay đánh đòn”. Người khác năn nỉ: “Cô giáo đừng ngại gì cả, có nghiêm thì bọn trẻ mới nên người. Cô nói mà chúng không nghe thì cô cứ phạt thật nặng cho tôi”. Oái ăm thay, cô giáo chưa kịp “phạt nặng” như lời đề nghị, chỉ nhắc nhở các em học bài, đội mũ bảo hiểm khi ngồi xe máy…đã bị phụ huynh vào trường la toáng lên thế này. Không chỉ riêng tôi, những thầy cô giáo khác chỉ cần nghiêm khắc một chút sẽ gặp phiền toái ngay lập tức.Chuyện kể rằng, cô giáo dạy lớp 2 của một trường tiểu học được mẹ học sinh gửi gắm: “Cháu nó lì và không chịu nghe lời, nhờ cô cứ thẳng tay phạt roi cho nó sợ”. Một lần, học sinh ấy không thuộc bài mà lại quậy phá trong lớp, giáo viên đã phạt bằng cách cho nằm sấp xuống bàn và phạt 2 roi vào mông. Ai ngờ, ngày hôm sau, từ phòng, sở đến Bộ GD&ĐT đều nhận được đơn tố cáo của cậu học sinh với nội dung: “Cô giáo bạo hành học sinh”. Để giải quyết ổn thỏa vụ việc, đích thân hiệu trưởng và giáo viên phải tới tận nhà xin lỗi học sinh và gia đình. Khi giáo viên đang loay hoay với nhiều phương pháp dạy và học mới để giúp trò ngoan, lễ phép và học tập tốt hơn thì ngành giáo dục lại nhận được sự hợp tác kiểu “con tôi là ông trời” từ phía gia đình. Có lẽ chưa bao giờ thầy cô giáo lại sợ học sinh, phụ huynh đến như thế này ?Camera từ những chiếc iphone của học sinh, những mối quan hệ ông này bà nọ, những tin nhắn nặc danh hỗn láo, những cú phone hăm dọa, những đám lưu manh, côn đồ, xăm trỗ đã chính thức “xâm lăng” học đường.Những “cục cưng” sống trong nhung lụa, được trang bị và bảo vệ đến tận răng theo kiểu “bất khả xâm phạm”. Những vụ việc được “thổi phồng” quá mức để dành phần “thắng kiện” về phía phụ huynh. Môi trường sư phạm đầy rẫy nỗi sợ hãi.Học sinh đã “lên ngôi” theo một nghĩa khác của tinh thần đổi mới phương pháp dạy học “lấy học sinh làm trung tâm”. Ngược lại, thân phận của thầy cô giáo lại “rơi” vào bi kịch trong tiếng chửi thề, đe dọa của phụ huynh học sinh, những buổi kiểm điểm, trần tình, phê phán và đấu tố lẫn nhau trong Hội đồng sư phạm, sự hèn nhát của một số hiệu trưởng nơm nớp sợ cấp trên, không dám bảo vệ đồng nghiệp vì chiếc ghế của mình.Còn nhớ, trong bức thư gửi thầy giáo của đứa con trai, Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln đã viết: “Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh lại làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng. Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều bởi vì chỉ có thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn”.