Reng…
Tiếng chuông điện thoại kêu làm Hiểu Nguyệt cảm thấy bực bội.
“Mẹ kiếp, anh còn muốn thế nào?”
“Anh có thể gặp em không?” Đầu bên kia nói, giọng rất nhỏ nhẹ, ấm áp.
Hiểu Nguyệt nhìn điện thoại, cười khẩy:
“Mẹ nó, cái đồ tra nam, bà đã bảo là không muốn nhìn thấy anh rồi cơ mà.”
“Anh… anh…” Đầu bên kia gấp gáp.
“Hừ,” Có vẻ như anh ta đang làm gì không đứng đắn, đúng là đồ tồi! Hiểu Nguyệt vứt lại lời cay độc:
“Họa chăng anh chết tôi sẽ sẵn lòng tham dự lễ tang!”
Sau đó cô tắt máy, vứt điện thoại, ngồi xụp xuống.
10 năm của cô, yêu nhau 10 năm, tất cả chỉ là lừa dối. Cô đã đánh đổi cả thanh xuân của mình cho một tên tra nam điển hình.
Hắn có vẻ ngoài đẹp trai, cao ráo, rất thu hút ánh nhìn xung quanh, từ đầu là hắn ta tán cô, dùng những lời lẽ đường mật, hành động ấm áp để cô mền lòng.
Nhìn khuôn mặt hoàn mĩ kia, cô ngay từ đầu cô đã không yên tâm, rất trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhưng hắn đã theo đuổi cô 3 năm, quan tâm hơn cả bố mẹ ruột của cô khi còn sống, hành động yêu thương ấm áp của hắn đã làm cho trái tim băng giá của cô từ từ ấm lên, dần dần mở mở khóa, chấp nhận hắn.
gia sư thanh hóa
Cả 10 năm nay, tưởng chừng như hạnh phúc mĩ mãn, dần dần sẽ đi đến sự thiêng liêng cao cả, quả ngọt cuối cùng của tình yêu – hôn nhân thì cô tình cờ phát hiện, hắn ra ngoài ngoại tình, có những cuộc ân ái mây mưa điên cuồng, cũng dùng lời lẽ năm xưa đối với cô cho những người con gái xinh đẹp khác.
Thậm chí nữ chính trong mấy trận hoan ái kinh tởm đó đã đến vứt xấp ảnh vào mặt cô, uy hiếp chia tay.
Anh ta lại không giải thích, thậm chí còn thờ ơ, Hiểu Nguyệt chỉ có thể cắt đứt sợi chỉ nghiệt duyên, nói lời chia tay, vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại nhau.
Anh ta cũng không nói gì.
Thế mà bây giờ, khi cô đã sắp quên đi mối tình kia để bắt đầu cuộc sống mới, con hàng tra nam lại muốn gặp lại.
Chúng ta đã chẳng còn gì để gặp nhau.
Thứ sáu, mây đen.
Cô vận một chiếc váy đỏ thiết kế theo kiểu ôm eo, đuôi váy rủ xuống che đi phần bắp chân tinh tế, bề trên cũng không quá hở, bộ váy làm nổi bật tất cả ưu điểm của cô.
Đây chính là bộ váy tên tra nam thiết kế.
Cô muốn giữ lại nó để mặc chính là để dùng vào trường hợp này.
Tên tra nam kia đã chết rồi.
Nghe nói là chết rất đột ngột, không ai biết nguyên nhân là gì.
Nhưng đối với cô mà nói, cô không quan tâm đến nguyên nhân, cô đến để thực hiện lời nói của mình.
Taxi tấp vào một linh đường nổi tiếng của thành phố, tài xế gãi gãi đầu nhìn vị khách xinh đẹp ở đằng sau.
“Cô à, có phải cô nhầm địa chỉ rồi không?” Bộ lễ phục đẹp này rõ ràng thích hợp để đi dự tiệc long trọng, nhưng đây…
“Không sai.” Hiểu Nguyệt trả tiền taxi, bước xuống.
Tuy nhiên, cô không vào, cô chỉ đứng ngoài nhìn vào trong, mắt lạnh căm căm nhìn khung ảnh.
Lục Mặc.
Chết hay lắm!
Báo ứng của anh thôi, không biết anh đã hại đời bao nhiêu con gái nhà lành nữa.
Coi như anh đang trả lại nghiệp mà anh tạo đi.
Khi mọi người đã tản hết ra khỏi phần mộ tư nhân, bóng người màu đỏ lại xuất hiện lần nữa.
“Mẹ nó, anh chính là đồ cặn bã!”
Hiểu Nguyệt nhìn vào ảnh, mắng tới tấp, như để trút ra bao nhiêu oán hận, uất ức tích tụ lâu nay.
Lục Mặc.
Từ trần năm 27 tuổi.
Mắng đến khi không còn gì để mắng nữa, Hiểu Nguyệt lại khụy xuống, không quan tâm đến bầu trời ngày càng nặng hạt.
Mưa, mưa thấm dần vào quần áo, vào da thịt, chảy dọc theo gò má xinh đẹp của cô, thậm chí còn tràn vào mắt.
“Chết tiết, sao anh dám chết!”
Không biết có phải do mưa hay không, nhưng có những dòng nước mặn chát từ từ rơi xuống, thấm dần vào đất cùng với những hạt mưa.
Chính Hiểu Nguyệt cũng không hiểu cảm xúc của mình lúc này, rất mâu thuẫn, phải chăng cô vẫn còn yêu tra nam này?
Không không, sao có thể? Hắn đã xé trái tim mỏng manh của cô ra thành trăm mảnh, không thể nào cô còn yêu hắn ta được.
Nhìn vào tấm ảnh lần cuối, cô đứng dậy, lau đi những vệt nước trên mặt sửa soạn lại làn váy, nói:
“Anh đã vậy rồi thì tôi cũng không còn tính toán làm gì, từ nay về sau, quên nhau đi.”
Cô bước từng bước nặng nề về phía trước, trời bây giờ mưa quá to, cô bắt buộc phải cúi đầu xuống thấp để nhìn rõ đường đi.
Nhìn thấy đôi dày da đen trước tầm mắt của mình, nước mưa không thấm, có lẽ hẳn là người ta che ô.
Hiểu Nguyệt không còn sức để ngẩng đầu lên, cô quát một câu:
“Tránh ra!”
“…”
Người đó không nói gì, vẫn lặng im.
Hiểu Nguyệt cũng không còn thừa hơi để ý rây mơ rễ má, cô bước vòng qua bên trái, đi thẳng.
Hôm nay về phải ngủ bù mới được, tên tra nam kia làm cô mất hết năng lượng rồi, dầm mưa lâu như thế, chắc chắn tối nay sẽ bị cảm!
Lục Mặc cảm thấy khó hiểu, người con gái cư xử bất nhã, đến đám tang của hắn mà dám mặc váy đỏ, lại còn chửi bới um xùm tại phần mộ của mình.
Trông rất xinh đẹp và khí chất, nhưng sao có thể không hiểu lễ nghi cơ bản như thế chứ?
Không sợ hắn lật mả lên thù à?
Khi nghe đến câu “Tránh ra” của cô, hắn lại càng ngạc nhiên, cô là đang nói mình sao?
Em, có thể nhìn thấy được tôi?
Nam chính không phải tra nam, mọi uẩn khúc về sau sẽ rõ.

gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567  hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.

Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.