Chương 3.
“Đừng!” Hiểu Nguyệt la lên một tiếng, bật dậy.
Thì ra là mơ.
Cô nhìn căn phòng mình đang nằm, trắng toát, xung quanh lạnh lẽo, bên bàn là những dụng cụ máy móc.
Đây là bệnh viện.
Y tá vào thay thuốc, nhìn thấy Hiểu Nguyệt đã tỉnh thì vui mừng:
“Cô tỉnh rồi, đã thấy khá hơn tí nào chưa?”
“Sao tôi lại ở đây?” Hiểu Nguyệt nhức đầu, gật gật.
“Hôm qua có một người đưa cô đến đây, nghe anh ấy nói là nhìn thấy cô ngất xỉu trên đường.” Y ta thay ống truyền nước, nói nhỏ nhẹ, “Cô đã ngất được một ngày rồi đấy.”
Hiểu Nguyệt nhìn đồng hồ trên tường, là tám rưỡi tối.
Ký ức của tốt hôm qua dần tuôn trào ra, Hiểu Nguyệt vội vàng túm lấy áo chị y tá:
“Còn đứa bé, đứa bé bị thương rất nặng, nó ở đâu rồi?”
“Đứa bé nào?” Y ta không hiểu, hôm qua cô chỉ cô ấy chỉ đến một mình.
“Cô bé đó…” Hiểu Nguyệt ngồi bệt xuống, “Cô bé đó mặt đã bị nát một nửa, mặt mũi máu chảy rất nhiều nhưng đã khô đen lại, người có một vết xe cán, chân trái đã không còn nhìn thấy mặt trước hay sau nữa, nó đã trật khớp nghẹo sang hẳn một bên rồi, nó… nó nói … đau lắm.”
Cô càng kể, cổ họng càng đặc lại, đến sau không thể cất tiếng được:
“Xin chị hãy cứu nó.”
Chị ý tá nghe kể thì ngẩn người ra, cười phá lên:
“Trời ạ, em đùa có chừng mực thôi chứ, người như vậy thì đã chết lâu rồi, làm sao mà sống được!”
Chị y tá còn phổ cập một chút kiến thức cho cô.
Hiểu Nguyệt càng nghe, sắc mặt càng trắng bệch.
Chết ư…?
Sao có thể? Cô bé vẫn còn tiến đến chỗ cô cơ mà.
“Xác nhận danh tính của bé gái bị tại nạn hôm qua… Đề nghị mọi người trông chừng trẻ con cẩn thận…”
Ti vi quay lại một lần nữa vụ tai nạn hôm qua.

Gia sư Thanh Hóa

Hiểu Nguyệt nhìn trên ti vi, tay cầm cốc nước rớt mạnh xuống gối, nước đổ hết ra quần áo.
Đứa bé đó… Chính là nó!
Bộ quần áo trên người chính là bộ này!
Sao… sao có thể?
“Cô ơi… cô ơi.” Đến khi Hiểu Nguyệt tỉnh táo lại lần nữa, đã nghe chị gọi mấy lần.
“Tôi.. Tôi xuất viện.” Hiểu Nguyệt không biết là mình mơ hay thật, nếu là mơ, nó quá chân thực rồi.
Cô rút kim tiêm trên tay, chạy ra ngoài phòng lấy quần áo thay.
Bây giờ đã là chín giờ tối, nhưng hành lang vẫn còn rất đông người, đại bộ phận họ đều mặc những quần áo bệnh viện, nhưng mặt trắng bệch.
“Ông chết kiểu gì thế?”
Hiểu Nguyệt lạ lẫm, hỏi gì kì vậy?
Nhưng người kia không giận lên, mà thở dài, trên mặt đầy vẻ sợ hãi và kinh tởm:
“Tôi là cảnh sát hai mang, bị địch phát hiện rồi người ta giết, moi tim với nội tạng ra nghiền nát thành thịt nhuyễn. Khi hồn lìa khỏi xác, tôi đã nhìn chúng xay bộ phận trên người mình, mà chỉ muốn giết chết mấy tên đấy!”
“Ối, ghê thế, tôi may mắn chỉ bị ung thư chết thôi, sống trên đời đúng là dằn vặt mà!”
Hiểu Nguyệt càng nghe càng ớn lạnh, cô có phải vào nhầm khoa thần kinh không?
Càng đi, Hiểu Nguyệt càng nghe thấy mấy lời kinh dị, nào là “Thì ra người yêu cũ của tôi giết chết tôi”, hoặc là “Tôi bị đối thủ thương mại hãm hại” …
Cô ngày càng kinh sợ, mấy người này ăn nói thật vớ vẩn, có bệnh à?
Đến khi bước chân đến cửa ra, cô vô tình nhìn tên bảng hiệu của bệnh viện.
Hoài Tương.
Tên bệnh viện rất lạ, có lẽ là bệnh viện tư nhân nào đó.
Đi được một quãng ngắn, cô mới nhớ ra, mình chưa trả tiền nằm viện, nhưng sao bảo vệ không ngăn lại?
“Ôi trời ơi, báo dân sự hôm nay vừa đăng tin cảnh sát ngầm của chúng ta bị bọn buôn ma túy giết hại dã man, gì mà moi tim với nộ tạng ra nghiền… Khủng khiếp lắm.”
“Mấy hôm trước tôi cũng nghe một vụ giết người, nghe nói là bị đối thủ thương trường hãm hại chết thảm, hôm nay hắn vừa bị hầu tòa xong.”
Hai người vừa nói vừa rùng mình, đi nhanh ra quãng đường lớn.
Hiểu Nguyệt không dám tin vào tai mình, cô quay phắt lại, toà bệnh viện Hoài Tương to lớn đã không một chút dấu vết mà biến mất.
“Cầu trời, cho tất cả đây là mơ, khi tỉnh dậy sẽ không phải là sự thật.” Cô không còn tin tưởng, đây là sự thật, đây chắc chắn là mơ!
…
Hiểu Nguyệt không biết mình về được đến nhà kiểu gì, cô cởi giày, nằm trên giường, lôi điện thoại trong túi sách nhắn tin kể cho Triệu Kỳ.
Triệu kỳ ngay lập tức gọi cho cô.
“Bà không sao chứ? Có phải gần đây áp lực quá nên sinh ra ảo giác không? Vụ bạn trai kia của bà cũng không nhỏ mà.”
“Tớ cảm thấy rất chân thực.”
“Sao có thể? Cái thời đại này lấy đâu ra ma quỷ chứ? Chỉ là ảo giác thôi!”
“Nếu bà chưa yên tâm, mai đến chùa Linh Gia ở núi Sơn Mậu hỏi xem, cao tăng ở đấy giỏi lắm, có lẽ bà sẽ an tâm hơn.”
“Ừ.” Hiểu Nguyệt mệt mỏi, trả lời một tiếng rồi tắt điện thoại.
Hôm nay có quá nhiều chuyện kỳ quá xáy ra, cô cần phải đi thử xem sao..
Năm giờ hai mươi phút sáng.
Hiểu Nguyệt không tài nào ngủ nổi, chỉ cần cô ngủ sâu một chút, thì sẽ như tảng đá đè vào người, không sao thở được, như có ai muốn níu lấy chân cô, lôi cô xuống vực sâu vĩnh hằng.
Quá đáng sợ.
Mỗi lần lại mỗi lần như thế, cô không dám ngủ nữa, chỉ mở mắt nhìn trần nhà đến sáng.
Hiểu Nguyệt mệt nhọc ngồi dậy đến phòng tắm, nhìn vào gương. Cặp mắt đã sưng to, lại còn bọng mát đen sì, cho thấy dấu hiệu một đêm mất ngủ của chủ nhân.
Cô cảm thấy trong người rất mệt mỏi.
—
Hiểu Nguyệt đang trên đường đến Sơn Mậu, nơi có ngôi chùa và cao tăng đắc đạo, cô muốn xin một tấm bùa bình an.
Dù không có tác dụng vật chất nào, nhưng nó có thể làm tâm hồn cô thanh thản hơn được thì tốt.
Đến bây giờ, Hiểu Nguyệt vẫn không tin, thế giới xoay quanh cô đã bị thay đổi hoàn toàn.
Cô tin vào thời đại khoa học kỹ thuật.
Nhưng cô không thể giải thích được, những điều mình chứng kiến ngày hôm qua là gì, chẳng lẽ thật sự là ảo giác như Triệu Kỳ nói?
Mong là như vậy.
Xe dừng ở chân núi.
Thời gian còn rất sớm, không khí xung quanh vẫn còn nhiễm hơi thở sương mù ban mai.
Những bậc thang đã phủ đầy rêu xanh, mấy cây leo đã bò lên kín tay vịn, nhìn từ dưới lên, chỉ thấy một khoảng xanh mát của núi rừng.
Rất thanh thản, rất yên tĩnh.
Là cảm giác thần tiên.
Tiếng chuông chùa đã gióng lên, Hiểu Nguyệt đi từng bước chậm rãi lên, bậc thanh rêu còn đượm sương sớm, rất trơn.
Khi đi quá nửa đoạn đường, Hiểu Nguyệt ngẩng đầu, đỉnh núi hiện ra một ngôi chùa rất cổ kính, hùng vĩ, quẩn quanh trong mây sớm như chơi đùa với những làn hương bồ đàn thơm dịu.
Quả là rất có cảm giác linh thiêng.
Đi thêm vài bước, có một bóng người đang đứng ở cổng chùa, hướng về phía cô.
Hiểu Nguyệt tiến tới, là một vị sư đạo có tuổi, đôi mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm.
Không đợi cô mở lời, nhà sư đã lên tiếng:
“Nếu đã không tin, vì sao còn đến?”
Hiểu Nguyệt không trả lời vội, cô trầm ngâm, sau đó cúi đầu đáp:
“Con muốn cho lòng mình thanh thản đôi phần. Nhưng sao nhà sư lại biết con đến?”
“Âm khí quá nặng.” Nhà sư vẫn không mở mắt, đưa tay lên miệng nam mô, nó với cô:
“Xin thí chủ hãy về cho, đừng làm vấy bẩn, tổn hại đến nơi linh thiêng này.”
Hiểu Nguyệt không hiểu nhà sư nói gì, cô lạy:
“Xin cao tăng chỉ bảo.”
Lúc này nhà sư mới mở mắt, đôi mắt vẫn còn sáng như sao, không thấy một dấu hiệu già đi giống gương mặt, ông nhìn thẳng về phía cô, đưa cho cô một tấm bùa màu đỏ:
“Hãy giữ kĩ bên mình, mong thí chủ đừng đến đây nữa.”
Ông không nói gì thêm, quay đi đóng cửa, ra hiệu đuổi khách.
Hiểu Nguyệt cũng không cưỡng cầu, đã đạt được mục đích, cô xuống núi.
Khi Hiểu Nguyệt đi xa khỏi chân núi, trở về đô thị, trên chùa, tiếng chuông vang lên “Boong boong” thêm mấy lần, sau đó rơi xuống, vỡ nát.
Điềm không may.
Nhà sư đó thở dài, thu dọn tàn tích, tự mình lấy chiếc chuông mới ra treo lên.
Tiếng chuông lại vang lên lần nữa.
Nhà sư nghe chuông kêu, nhìn về phía xa xa nơi chân núi.
Cô gái đó, có lẽ không còn sống được bao lâu.
![]()
![]()
Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.
Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567 hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.
Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.

