Gia sư Thanh Hóa MƯA BUỒN THÁNG NĂM Mưa rơi từng giọt sao buồn quá Mưa trên phố vắng khoá tim này Nhìn Sen hồng bé thơ ngây *** Chuyện tình hai đứa trên Face hôm nào Mưa tháng năm ngọt ngào yêu vội Giọt mưa buồn thấm mặn trên môi Tình yêu đó chấm
Gia sư Thanh Hóa NẾU MỆT RỒI THÌ MÌNH CỨ BUÔNG TAY *** Nếu mệt rồi xin anh cứ đi đi Kẻ trốn chạy chẳng có gì đáng giữ Em ở lại ném nỗi buồn quá khứ Vào khoảng không và em tự chôn vùi. *** Bao ngày rồi nghĩ lại có gì vui Toàn
Gia sư Thanh Hóa THIÊN THẦN Em có phải là thiên thần Mà hồn trong sáng trắng ngần khi yêu Tim em vang tiếng sáo diều Tấu lên khúc nhạc những chiều hoàng hôn Anh như con sóng dập dồn Em bờ cát đón nụ hôn cháy nồng Tình em biển cả mênh mông Sóng
Gia sư Thanh Hóa MÃI NHỚ Cần bao lâu để quên đi người ấy Để tâm hồn tìm thấy bình yên Để từng đêm giấc ngủ êm đềm Để trên môi nụ cười quên gượng gạo. Vẫn biết rằng đã trở thành xa lạ Chẳng là gì… thì đừng có bận tâm Sao vẫn vấn
Gia sư Thanh Hóa HẠ BUỒN Mùa hạ đến tiếng ve ngân rộn rã Phượng nở hồng chen kẽ lá màu xanh Chim líu lo chuyền nhảy ở trên cành Hàng ghế đá vẫn chờ anh trở lại Người xa vắng cảnh buồn lưu luyến mãi Biết nối nào tìm lại chuyện ngày xưa Bao

