Gia sư Thanh Hóa Đoạn 38 Đàn sói tuyết ở núi Vinson có đến cả nghìn con, chẳng mấy chốc đã vây kín toàn bộ xe của Tô Uy Việt. Đỗ Khang gườm gườm nhìn bọn chúng một vòng, sau đó mới hít sâu một hơi lấy tinh thần, vừa định cầm súng xông ra
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 37 Vũ Đình ngủ một mạch đến trưa hôm sau mới tỉnh dậy, mới vừa mở mắt đã thấy toàn bộ xương cốt trên người đau nhức như muốn vỡ ra, eo và hông mỏi rã rời tưởng như có thể gãy đôi. Đêm qua bọn họ chỉ làm duy
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 36 Gió trên biển thổi nhè nhẹ, những đốm sáng pháo hoa trên bầu trời cứ liên tục nở rộ rồi rơi xuống lòng đại dương, khuấy động mặt nước. Biển hiện tại cũng như đáy lòng ai đó, bởi vì một thứ rực rỡ và huy hoàng mà chấn
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 35 Sáng ngày hôm sau, Tô Uy Việt xin phép ba mẹ Vũ Đình cho cô đi cùng anh đến vùng biển đang khai thác băng cháy một chuyến. Dương Vũ nghe thấy hai chữ “băng cháy” liền kinh ngạc nhìn con rể: “Con đang khai thác băng cháy?” “Vâng.
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 34 Trên đường từ Vân Sơn trở về thành phố B, Vũ Đình thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Tô Uy Việt đang chuyên tâm lái xe, tâm trạng phấn khích đến nỗi cứ vô thức cười tươi như ánh nắng. Anh thấy cô cứ chốc chốc lại quay sang
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 33 Một buổi sáng mở mắt tỉnh dậy, nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy ánh mặt trời vàng tươi êm dịu, tiếng chim thanh tước hót du dương bên tai, hít một hơi dài còn ngửi thấy mùi không khí dịu mát dễ chịu quen thuộc. Vũ Đình ngay
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 32 Hội trại phiến quân tổ chức đến nửa đêm mới tàn cuộc, đám đàn em của Linda sảng khoái cạn chén với nhau, uống đến say sưa, có kẻ nằm lăn ra đất nghêu ngao hát mấy bài ca Ả Rập, có kẻ hứng lên cầm súng bắn tán
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 31 Hội thường niên hàng năm của trại phiến quân được tổ chức rất hoành tráng, Linda cùng đám đàn em của mình vẫn sinh sống theo kiểu tự do tự tại, cho nên hội trại phiến quân không hề mang một chút hơi hướng sang trọng hay câu nệ
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 30 Một xô nước đá hắt thẳng vào mặt, Vũ Đình đang trong cơn mê man bị cảm giác lạnh buốt dội đến, tinh thần lập tức muốn tỉnh lại. Mấy giọt nước chảy tong tong từ trên trán xuống lướt qua mi mắt của cô, trước mặt chỉ có
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 29 “Chào hỏi ba mẹ em?” Vũ Đình đột nhiên ngẩn ra, không nghĩ là Tô Uy Việt quyết định trở về thành phố B nhanh như vậy, cô ngơ ngác mấy giây mới hỏi lại: “Bây giờ luôn hả anh?” “Việc nơi này xử lý xong. Không cần ở

