Tình yêu đâu phải ván cược, niềm tin của em đâu phải anh đánh rơi rồi sẽ tìm lại được?
Mình không thể đi cùng nhau đến cuối cuộc đời. Em mệt mỏi rồi, em cần được thảnh thơi.
Những năm bên anh, em luôn bị dày vò và tổn thương bởi rất nhiều lần anh im lặng, khi anh biết em cần lắm một người cạnh bên nhưng vẫn mặc em ở đấy một mình.
Em đã từng rất sợ phải sống ràng buộc chính mình giữa cuộc cô đơn. Nhưng suốt khoảng thời bên anh, em học dần cho mình cách thích nghi và tự an bản thân với những ngày một mình như thế.
Tình yêu thì không thể thiếu dù chỉ một ngày tử tế, dù chỉ một lần anh quên để tâm em có ổn không, em đang thế nào.
Chẳng phải hôm nay anh bỏ rơi em, thì ngày mai trở về xin lỗi là em sẽ xem như chưa từng có gì xảy đến. Không phải lần này anh dối gạt em, thì những ngày sau em đủ can đảm đem hết tin thương đặt vào tay anh thêm lần nữa.
Nếu đã để em tự an bản thân mình với những ngày không anh, những lần anh bận, những hôm anh ngắt điện thoại không một câu nói, những hôm anh ngưng tin nhắn chẳng một câu chào. Thì những lần sau, anh có ở cạnh em hay không, vốn dĩ đã thành vô nghĩa. Chờ trông nay cũng cạn lòng.
Anh không cần xin lỗi, chẳng ai sai phạm hay có lỗi trong chuyện này. Bản thân em còn nợ anh một câu cảm ơn mới phải, nếu không có những lần vô tâm và bỏ em cô độc ở đấy, thì cả đời này chắc sẽ chẳng bao giờ em có thể nhận thấy một mình hoá ra lại bình yên và ổn an đến vậy.
Sau này, đừng trách em chẳng cần anh. Mà bởi em đã từng rất muốn được ở gần anh, nhưng chính anh vẫn chưa một lần đón nhận và đáp trả.
Có rất nhiều thứ mình cùng nhau trải qua, không phải nói bỏ là bỏ ngay được. Nhưng có rất nhiều điều đợi mình sắp tới, em cũng không nghĩ nói đi là sẽ đi cùng nhau hết được.
Có trách hay thương, vui hay buồn, chúng ta cũng buộc phải tin rằng, mãi mãi từ giờ em và anh sẽ hoàn toàn sống hai phần đời bình lặng, được an bài riêng dành và tách biệt hẳn với nhau.
Thời gian, chẳng bao giờ là thước đo hoàn hảo cho lần viên mãn sau cùng.
Những năm 20 của cuộc đời, cứ tưởng yêu một người là có cả bầu trời, cả hạnh phúc, cả bình yên, cả tương lai. Để rồi 10 năm sau nhìn lại, rõ là đã có mọi thứ trong tay. Chỉ ngặt nỗi hiện tại của mình, giờ không có họ, tương lai của họ, chẳng bao giờ còn có những thứ liên quan đến “hai đứa mình”.
Những ngày son trẻ, ai cũng can đảm và nhiệt thành lắm, bất chấp tất cả mà nắm tay nhau đi chung một đường. Để rồi trước ngưỡng hôn nhân, mỗi người lại rẽ riêng về ngược hướng. Cái độ dang dỡ đến đau thương ấy, chỉ tự an ủi lòng, bảo là ” nghịch duyên”.
Nếu không may mắn có được nhau thì chỉ mong ngày sau có đủ bình tâm mà chào nhau như người dưng đã từng quen mặt. Đôi khi người đến trước sẽ phải nhường bước cho kẻ ở lại sau. Bởi vì bình lặng của những năm tháng còn lại, mình chẳng được an bài để đi hết quãng cuộc đời mai này cùng nhau.
Gặp được nhau là Duyên
Yêu nhớ nhau là Nợ
Ở bên nhau là Phận
Có duyên không nợ, thì chỉ chạm mặt một lần, chẳng có cơ hội ngỏ lời với nhau. Nợ duyên vô phận, thì dù thương nhau đến 9-10 phần, vẫn phải chấp nhận rời xa.
Rõ là có những người, mình đánh đổi cả tuổi trẻ để vì họ mà xót xa. Vậy mà cuối cùng, họ đã đem cả thảy những dịu dàng của năm tháng sau này để dỗ dành một người khác.
Không thể trách họ tệ bạc, vì lúc cạnh kề mình, họ cũng từng tử tế. Chỉ mong đi hết những ngày chẳng rõ nên khóc hay cười như thế, ai cũng về với bình yên.
Chuyện mình chẳng có ngày sau
Mặc ai về với nỗi đau riêng mình…

