Chap 2:

Để cậu ta ở nhà một mình có ổn ko? Thực ra trong nhà cũng ko có gì đáng giá. Tôi chẳng sợ mất thứ gì, điện thoại với thẻ ngân hàng đều mang theo người rồi.

10h tối, trên đường về tôi rẽ vào sạp bán quần áo ở ga tàu điện ngầm, mua hai bộ đồ thể thao của nam … và cả đồ lót. Cũng ko thể để cậu ta mặc quần áo của tôi đúng ko? Cậu ta cao tầm 1m75 – 1m80. Bạn trai cũ năm lớp 10 của tôi cao 1m87, cậu ta chắc chắn thấp hơn. Tôi đứng gần đến vai cậu ta mà. Bộ đồ này ko biết có vừa ko, ước lượng một hồi lại nghĩ nhỡ đâu bây giờ về nhà, mở cửa ra là Bowe trong hình dáng cún con? Vậy quần áo tôi mua chẳng phải phí tiền sao?

Về đến nhà, lấy hết dũng khí mở cửa, cậu ta khoanh chân ngồi ngay ngắn dưới sàn nhà, ánh mắt dán chặt về phía cửa, như thể chưa bao giờ rời đi, đúng là rất giống Bowe mỗi ngày chờ tôi về. Cậu ta chính là Bowe đúng ko?

Bộ đồ thể thao trên người cậu ta là của tôi, ngắn cũn cỡn, trông chẳng ra làm sao.
“Tôi … mua quần áo mới, cậu thay ra đi.”

Bowe ngỡ ngàng cầm lấy túi quần áo, tôi đẩy cậu ta về phía nhà vệ sinh.
“Tự thay đi, chẳng lẽ tôi vẫn phải thay cho cậu?”

Đóng cửa nhà vệ sinh lại, tôi liếc nhìn phía bếp, đồ ăn tôi chuẩn bị sẵn cậu ta ko những đã ăn, còn dọn dẹp sạch sẽ. Tôi treo một cái khăn tắm mới ở tay nắm cửa nhà vệ sinh rồi gõ cửa.

“Cậu tắm luôn đi. Khăn tắm tôi treo ở ngoài, tắm xong tự lấy.”

Một lúc sau nghe thấy tiếng nước chảy. Tôi ngồi trên giường, ngượng ngùng đỏ mặt. Thôi xong rồi, nữ sinh như mình tự dưng ở chung nhà với đàn ông, sau này phải làm sao? Đuổi cậu ta đi, nhỡ cậu ta là Bowe thật thì … cậu ta biết đi đâu? Tôi cũng ko nỡ, ko đủ nhẫn tâm.

Cửa nhà tắm mở cạch một tiếng, Bowe bước ra với bộ quần áo mới. Tôi thầm khâm phục bản thân chọn đồ rất chuẩn, sao lại thế được nhỉ? Có lẽ vì em trai tôi cũng cao 1m75 nên chọn đồ cho Bowe cũng ko khó. Tóc cậu ta ướt sũng, tôi đứng dậy lấy máy sấy tóc, vừa cắm vào ổ điện đã thấy cậu ta xun xoe ngồi trước mặt tôi, quay lưng về phía tôi. Lúc trước tôi tắm cho Bowe xong … khụ khụ … đương nhiên là tôi sấy.

“Cậu là con người rồi mà, tự sấy đi chứ.”

“Em ko biết.”

Đôi mắt đơn thuần ấy nhìn tôi, ngây thơ vô tội. Này là đang làm nũng hả? Tôi đành tự thôi miên bản thân, cậu ta khác gì em trai mình đâu. Có gì phải ngượng? Đấu tranh tư tưởng 3 giây rồi ngồi xuống sấy tóc cho Bowe. Vừa sấy vừa nghĩ xem sau này phải làm sao?

Mà khoan, tối nay ngủ thế nào?