CHUYỆN TÌNH ANH HƯỚNG DẪN VIÊN
Chuông điện thoại reo réo rắt:
– Khang nghe!
– Anh Khang ơi, chiều mai khoảng bốn giờ bốn mươi lăm rước hai khách ở bến tàu. Khách này yêu cầu hơi đặc biệt, anh giúp Như nha – tiếng Như, văn phòng điều hành tour, nhẹ nhàng.
– Khách có yêu cầu gì vậy em?
– Dạ, khách muốn được rước từ bến tàu về resort bằng xe lôi, các tour tham quan nội ô và lân cận thành phố cũng bằng xe lôi và hướng dẫn phải kiêm luôn tài xế xe lôi đó anh Khang.
– Cái này coi bộ hay. Ok, để anh đi tour này.
– Cảm ơn anh nha! Xong tour về nhậu nghe “bác tài” – tiếng Như nhí nhảnh qua điện thoại.
– Ok, em gái!
Lần đầu tiên trong cuộc đời hướng dẫn viên, Khang không phải mặc đồng phục, thắt cà vạt cho thật bảnh trai mà là làm sao cho mình thật “tài xế xe lôi”. Cái này với Khang thì quá dễ, khu nhà trọ Khang ở có hai mươi phòng thì gần sáu phòng là của mấy chú chạy xích lô. Những hôm không đi tour hoặc không bận đánh bóng chuyền thì chiều nào mấy chú cháu, mấy anh em không lai rai vài xị đế, vài con chuột nướng hay cá lóc đồng cuốn bánh tráng với những câu chuyện đời thường. Mà hình như cái tướng của Khang cũng giống mấy chú chạy xe lôi của xóm này, mấy bận những dì ở xóm Cầu Váng nhờ chở tủ, bàn, ghế đến tìm xe lôi gặp Khang mặc quần xà lỏn, áo thun ba lỗ đi lơn tơn trong sân nhà trọ cũng kêu ngọt xớt. Đang rảnh không có gì làm, Khang lấy xe của anh Long rồi lướt luôn vài cuốc, chiều đó xóm trọ ăn cơm với cá sapa nướng giấy bạc do “tài xế” Khang đãi. Một lần, cũng chạy xe lôi như mọi khi, đang lui cui ráp cái cửa tủ cho một dì là khách quen của xóm xe lôi thì giọng một cô gái trẻ nhẹ nhàng quen quen.
– Anh ơi, mẹ em gửi tiền xe lôi, cảm ơn anh nha.
– À, không có gì, cảm ơn em.
– Ủa, ủa…. Anh Khang.
– Ủa, Như, nhà em ở đây hả?
– “Chời chời”, chạy xe lôi nữa hả, tiền để đâu cho hết!
– Há há, mấy ông anh chạy xe lôi ở nhà trọ bận việc, anh chạy luôn…. Để dành tiền cưới vợ. – Anh vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch.
gia sư môn tiếng anh
– Công nhận, rất hợp với dáng anh. Ê, chở em chạy một vòng đi, em cũng thích đi xe lôi lắm.
Chỉ có vậy mà con bé Như này lại nhớ thật dai, khách yêu cầu hướng dẫn là tài xế xe lôi, nó tìm ngay được tài xế hai trong một đó.
Anh đến bến tàu đón khách thật sớm, mới bốn giờ hơn, anh nương náu dưới một bóng cây tránh cái nắng chiều còn gay gắt, anh lấy điện thoại ra dạo một vòng Facebook, Zalo, định “tự sướng” vài tấm đăng lên dòng thời gian với cái trạng thái thật mủi lòng. “Khang xe lôi, cả nhà ủng hộ Khang nha” thì có tiếng thỏ thẻ bên tai:
– Anh ơi, chở em đến nhà sách Hoa Thiên Lý nhá.
Khang ngớ người, nhìn cô gái đứng trước mặt, cô bận áo đầm màu xanh da trời, tóc cột đuôi gà, mang kiếng cận… rất tiểu thư, với nụ cười răng khểnh. Như tỉnh cơn mê, anh liếc nhìn đồng hồ chỉ mới bốn giờ mười. Từ đây đến nhà sách Hoa Thiên Lý, đi về chỉ khoảng hai mươi phút, còn kịp giờ anh đón khách.
– Em lên xe đi.
– Từ đây đến nhà sách bao nhiêu tiền anh?
– Hai ly cà phê thôi em! – Anh vừa trả lời vừa có ý ghẹo răng khểnh.
– Dạ, anh nói gì ạ?
– À quên, mười lăm ngàn em. – Anh quê quê vì răng khểnh không hiểu hết lời trêu ghẹo của mình.
Đã hơn bốn giờ chiều mà nắng vẫn còn gay gắt, cái mũ lưỡi trai không giúp anh tránh hết cái nắng đang rọi chếch vào mặt.
– Anh ơi, anh ngừng lại em mua này tí nhá.
– Ok!
– Mời anh, anh một ly, em một ly nhá, trời nóng quá.
Cầm ly nước đá mía bằng nhựa mát lạnh trên tay, dưới cái nắng chiều, nụ cười của răng khểnh thật đẹp.
Chuông điện thoại reo.
– Anh nghe Như ơi!
– Anh Khang ơi, anh đến bến tàu chưa, tàu về sớm, khách mới gọi về công ty, không thấy hướng dẫn đâu, anh giúp em chạy nhanh đến đón khách nha.
Anh quên mất mình đang là tài xế chở khách đi vòng vòng, anh nhảy lên xe và đạp nhanh nhất có thể, anh không nghe cả tiếng của răng khểnh đang gọi theo í ới “anh xe lôi ơi” mà chỉ hình dung ra cái viễn cảnh khách của anh lên bến tàu, dáo dát không thấy hướng dẫn địa phương của mình ở đâu trong bến tàu đông nghẹt người qua kẻ lại.
Anh kết thúc lịch trình của ngày hôm nay khi đưa khách về khu resort sau khi thưởng thức món canh chua, cá kho tộ nổi tiếng của nhà hàng Miền Tây Quán. Ngày mai sẽ là một ngày dài đạp xe lôi hướng dẫn khách đi tham quan làng dệt ở ngoại ô và xóm làm đường thốt lốt. Anh dắt xe lôi của anh Long vàosân nhà trọ, ly nước mía treo trên cổ xe đã tan hết nước đá tự lúc nào. Định vứt đi nhưng nhớ ánh mắt, nụ cười lấp lánh của răng khểnh lúc ban chiều, anh uống một hơi dài, hết sạch. Tiếng xe gắn máy chạy vào nhà trọ. Ai trông giống bé Như.
gia sư toán 8
– Anh Khang về trễ quá! Mẹ em nấu bánh canh giò heo, anh ăn đi rồi ngủ sớm, mai đạp xe một ngày nữa nhá.
– Trời! “Buồn ngủ gặp chiếu manh”, cảm ơn em nha, mai anh mua nước thốt lốt lạnh về cho cưng.
– Dạ, cảm ơn anh, em về nhá!
Bảy giờ mười lăm, anh vừa đạp xe, vừa thuyết minh lịch sử làng nghề trên con đường quê rợp bóng bạch đàn vi vu trong gió. Hơn năm năm làm hướng dẫn viên, đã hướng dẫn không biết bao nhiêu đoàn khách du lịch thăm làng nghề này, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được cái không khí mát nhẹ của buổi ban mai trên con đường vào làng dệt, mới ngửi được mùi khuynh diệp nồng nàn, giống như cái mùi trong nồi xông đủ thứ lá chanh, lá ổi, lá sả, lá bạch đàn mà mẹ hay nấu rồi bắt anh cởi trần chui vô cái mền dày bịch, trùm kín mít mỗi khi anh bị cảm sổ mũi của những hồi xưa.
Hai chiếc Toyota đậu ven đường với đoàn khách khoảng mười lăm người đang tham quan, chụp hình trong làng dệt. Hôm nào mà anh chẳng gặp những đoàn khách đồng hành đến tham quan làng dệt giống như khách của anh, chỉ có điều đoàn khách này nữ mặc toàn đầm vét màu xanh da trời, nam thì áo sơ mi thắt cà vạt, giống như màu của răng khểnh trong nắng chiều còn vương vãi.
****
Anh Long nằm ở phòng bên đọc cái gì mà Khang nghe nửa lạ nửa quen:
– Gút áp tơ nun sơ, Hau a du tu đê, que quốc du lai tu gô sơ? (1)
– Đọc gì vậy sư phụ?
– À, cô giáo dạy tiếng Anh ở trung tâm ngoại ngữ cho tụi anh tài liệu học để nói chuyện với khách Tây khi đi xe lôi.
– Hay vậy, cho em mượn coi.
Trước mắt Khang là một xấp tài liệu cỡ mười trang A4 với tựa đề “Những câu đàm thoại cơ bản dành cho tài xế xe lôi” được đóng thành cuốn gọn gàng, sạch đẹp, tinh tươm, bên trong là những câu hội thoại song ngữ Anh – Việt, phía dưới mỗi câu hội thoại là một khoảng trống khá lớn, nguệch ngoạc kiểu phiên âm cách đọc rất “anh Long”.
– Làm sao gặp cô giáo để xin tài liệu này hả anh?
– Mày giỏi thấy mồ, học cái gì nữa?
– Em thấy tài liệu này hay, tính xin cô giáo một bản để dành.
– À, khoảng sáu giờ chiều, mày ra bến tàu, giờ đó cô giáo hay đến đó, gặp tài xế xe lôi nào rảnh là cô lại cho xấp tài liệu này, rồi dạy cách đọc, cách nói câu nào trong tình huống nào. Ơi trời! Mỗi ngày tao chỉ học được có mấy câu mà quên tới quên lui, nhưng mà cũng hay, hổm nay, nhiều khách Tây đi xe của tao lắm mày, có mấy câu thuộc lòng, tao cứ thế mà bửa tới.
gia sư toán 9
Áo thun, quần sọt, dép tổ ong Khang ngồi ké trên xe lôi của anh Long chờ cô giáo tới. Khoảng sáu giờ hơn, anh Long khều khều Khang:
– Cô giáo tới kìa mày.
– Anh hứa đừng nói với cô biết em là hướng dẫn nghe.
– Biết rồi “ông nội”.
Dưới ánh đèn cao áp, cô giáo xõa tóc dài, đang kiểm bài cũ và dạy thêm vài câu mới cho mấy anh xe lôi bên kia cổng bến tàu du lịch. Khang hồi hộp ngồi chờ cô quay mặt lại. Một cơn gió chiều tà thổi tung làn tóc khi cô quay mặt lại để qua đường, giữa dòng xe cộ ngược xuôi, răng khểnh một tay vuốt tóc một tay ôm xấp tài liệu, váy hồng, sandal trắng, răng khểnh thật nhỏ bé mong manh khi cố gắng tránh dòng xe đang ùn ùn để tranh thủ qua chỗ mấy anh xe lôi đang ngồi đợi bên đây vỉa hè.
Nhiều người thấy lạ khi Khang hay từ chối không đi đánh bóng chuyền với mấy thằng chí cốt, hay mệt không tham gia mấy buổi lai rai với mấy anh trong xóm xe lôi. Duy nhất anh Long là người biết Khang đang bị “cảm”.
Văn phòng điều hành tour vắng tanh, có lẽ Như đi ra ngoài, anh bật loa ngoài bài hát mà tối nào anh cũng nghe trước khi đi ngủ, giọng ca của Chí Tài nồng ấm, thiết tha “Lần đầu ta gặp nhỏ, trong nắng chiều bay bay” (2).
– Cái gì mà da diết dữ vậy sư huynh? – Như vừa mở cửa văn phòng vừa bước vào, tay ôm một gói quà to.
– À, anh nghe cho đỡ buồn vậy mà. Cái gì mà to vậy nhóc?
– Dạ, quà em chuẩn bị mừng Tết Nhà giáo thầy cô cũ.
Khang chợt giật mình như nhớ ra cái gì quan trọng lắm. Có lẽ Tết Nhà giáo năm nay anh thất hứa với mấy thằng bạn thời phổ thông không về thăm trường cũ và làm một trận “hoành tráng lệ” trong nhà thầy chủ nhiệm được rồi. Vì năm nay, anh đã lên sẵn cho mình một kế hoạch, kế hoạch của riêng anh trong ngày Nhà giáo Việt Nam.
Loa ngoài của điện thoại vẫn mở, ghi-ta rơi vào nốt trầm, giọng Chí Tài đong đưa theo từng nốt nhạc “Ừ thì khờ ghê đi, thương rồi sao chẳng hiểu, nhỏ ơi”

gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567  hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.

Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.