Gia sư Thanh Hóa Đoạn 23 “Chào mừng đến thế giới của tôi, Bội Bội”. Những từ này còn kinh điển hơn cả một câu tỏ tình. Tô Uy Việt quanh năm chỉ thích sống cuộc đời cô độc, bây giờ lại đồng ý cho một người bước chân vào thế giới lạnh lẽo của
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 22 Mấy ngày tiếp theo ở mỏ dầu đều bình yên vô sự, đám công nhân quay về làm việc như bình thường, cũng không người nào dám có thái độ coi thường Tô Uy Việt nữa, tuy nhiên Vũ Đình vẫn cảm thấy có một vài chuyện bọn họ
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 21 Khi bầu trời bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, Vũ Đình vẫn còn ngẩn ra suy nghĩ đến chuyện vừa rồi nên không có ý định rời xuống khỏi đùi Tô Uy Việt. Mãi đến khi Tô Thành Nam hắng giọng ho nhẹ một tiếng, cô mới giật
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 20 Sau khi đám công nhân giải tán để quay lại làm việc, Đỗ Khang cùng Lâm giám sát bọn họ về khu giếng khoan dầu. Vũ Đình và Tô Thành Nam thì đi theo Tô Uy Việt về phòng. Cô cứ nghĩ Tô Uy Việt xử lý xong mọi
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 19 Khi Tô Uy Việt nói xong câu này, tất cả mọi người đều kinh ngạc kêu lên hai tiếng: “Đại ca”. Đỗ Khang cau mày nói: “Anh đang bị thương. Không thể giao đấu được” Vũ Đình cũng ngây ngốc nhìn anh, rõ ràng hôm trước cô đã nghe
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 18 Kuwait là một quốc gia tại Tây Á, nằm tại rìa phía bắc miền đông bán đảo Ả Rập và đầu vịnh Ba Tư. Đất nước này không khác các quốc gia còn lại ở Trung Đông là mấy, bởi vì có trữ lượng dầu mỏ rất lớn nên
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 17 Ngủ ngon hết cả một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy mình đã lăn đến giữa giường. Vũ Đình ngái ngủ vơ chiếc gối bên cạnh, đem bỏ xuống đùi kẹp vào, sau đó lẩm bẩm nói: “Mẹ, kéo rèm lại đi. Chói mắt quá. Con buồn ngủ.
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 16 Tâm trạng của Vũ Đình giống như bị gõ mạnh một cái, cảm thấy rất bất ngờ, hồi hộp, thậm chí vì quá mong chờ nên có chút không tin là sự thật. Về Vân Sơn không phải là điều cô luôn mong muốn sao? Không phải ngay cả
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 15 Sáng hôm sau, mới bảy giờ Vũ Đình đã lên xe quay trở về thành phố B. Suốt cả một chặng đường dài cô lặng im không nói, Liêm ở bên cạnh thỉnh thoảng liếc cô qua gương chiếu hậu, lần đầu tiên thấy Vũ Đình trầm mặc như
Gia sư Thanh Hóa Đoạn 14 Tô Uy Việt lập tức nhíu mày: “Có chuyện gì?” “Điều chế nước hoa đã xong”. Vũ Đình nâng niu lọ nước hoa nhỏ tý trên tay, khoan khoái hít hà một hơi dài: “Đúng mùi hương anh cần. Tôi mang qua cho anh xem thử” Tô Uy Việt

