![]()
Cháp 14 + 15
Tôi và Quân ở trong bếp lên kế hoạch còn ở ngoài phòng khách , anh tôi hỏi chị Hà :
– Em làm ở công ty lâu chưa ?
– Dạ ! Em làm được hơn ba năm rồi ạ ! Linh thì mới vào hơn một năm thôi !
– Nhà em ở đây à ?
– Dạ ! Em ở Ninh Bình ạ ! Nhà em ba mẹ đã mất cả rồi chỉ còn em trai đang công tác trong ngành giáo dục . Hai chị em em giờ ở trên này thỉnh thoảng mới về quê thôi ạ !
– Xin lỗi em !
– Không sao ạ ! Anh và Linh thật hạnh phúc vì có gia đình đầy đủ . Em ngưỡng mộ gia đình anh lắm !
– Ừ ! Anh cảm thấy mình rất may mắn ! Mà Hà đã có người yêu chưa ?
– Em … em đã từng có chồng !
– À … anh xin lỗi vì anh vô ý quá , anh tưởng em vẫn độc thân !
– Không có gì đâu anh ! Nỗi đau nào rồi cũng qua thôi ạ !

![]()
Ngồi nói vài câu chuyện nữa nhưng Minh không dám hỏi xung quanh vấn đề của Hà mà chỉ nói chuyện linh tinh , cơ quan hay vấn đề du lịch , làm việc thôi ! Anh cảm giác cô gái này có rất nhiều nỗi đau mà quá khứ phải chịu dày vò ! Anh sợ vô tình chạm vào nỗi đau đấy ! Lần đầu tiên trong hơn 30 năm anh anh biết lo lắng thực sự cho một người con gái ! Anh muốn mình là người đàn ông che chở cho cô gái bé nhỏ này ! Mọi sự mạnh mẽ ở bên ngoài chỉ là để che đi cái yếu đuối bên trong con người em thôi ! Nhìn em như vậy tim Minh tự thấy đau từng hồi . Thổn thức từng đợt khi ngồi trước em !
Anh không biết quá khứ Hà xảy ra chuyện gì nhưng có lẽ con đường đến với Hà , để Hà mở lòng đón nhận anh chắc chẳng dễ dàng gì ! Lần này phải kêu bé Linh giúp một tay mới được !
Anh sẽ từ từ tìm hiểu Hà cho Hà sự tin tưởng thì anh mới tiến về phía Hà được ! Đang suy nghĩ mông lung thì Quân đi ra :
Q: Anh Minh với Hà đi uống cafe đi ?
M : Ok
Hà : Anh không cần nghỉ ngơi ạ ! Anh vừa lên chiều đi cũng được mà !
Tôi : Anh em khỏe như voi mà ! Chị yên tâm !
Hà : Gì mà chị yên tâm ???
Q : Anh không sao ! Anh quen rồi , mình đi cho vui đi !
Hà : Vâng !
Tôi : Đấy chị thấy chưa , lực sĩ thời nay đấy
.
Quân nghe tôi nói thì phì cười còn anh trai thì cốc cho mấy cái …
Chúng tôi rủ nhau ra uống cafe , hai chị em ngồi buôn đủ thứ chuyện . Trên tầng hai của quán có chỗ chụp ảnh đẹp thế là hai chị em rủ nhau lên đó chụp choẹt vài kiểu . Để cho hai anh em ngồi dưới này vì toàn thấy nói chuyện
về công việc . Anh tôi nói :
– Sắp tới anh cho xây dựng thêm khu Reort , chú xem tư vấn cho anh tất cả đồ nội thất luôn !
– Vâng ! Chuyện này em sẽ giao cho Hà xử lý , cô ấy rất giỏi ! Em cũng sẽ hỗ trợ thêm !
– Chú bận nhiều việc thì cứ sắp xếp ai cũng được !
– Anh đừng hiểu lầm em ! Em muốn tạo điều kiện cho anh tìm hiểu Hà thôi . Công việc em vẫn sát sao , anh yên tâm ! Với còn cô em gái thông minh kia nữa mà !
– Chú cũng nhìn ra anh thích Hà ?
– Vâng ! Với cũng có sự nhờ vả của vợ tương lai ![]()
– Nếu anh mà là món đồ chắc con bé nó giao bán suốt ![]()
– Tại cô ấy quan tâm anh thôi !
– Nhưng anh thấy Hà có vẻ không muốn mở lòng đón nhận ai !
– Em biết Hà cách đây cũng khá lâu , Hà từng là bạn của bạn gái cũ của em ! Nhưng em chỉ biết cuộc sống của Hà một năm đầu vì công việc ít tiếp xúc với sau khi chia tay bạn gái cũ em đi du học cũng không gặp Hà , mãi sau này khi gặp lại , em mời cô ấy về làm chung , hai anh em thân thiết thì cô ấy mới kể cho em nghe. Lúc đó Hà mới học năm nhất , Hà từng là hoa khôi của trường , một cô gái xinh đẹp , dịu dàng và học giỏi khiến bao chàng trai muốn trồng cây si ! Nhưng cuộc đời không như ta mong muốn !
Ba mẹ Hà bị bệnh qua đời cả hai người đều ung thư giai đoạn cuối bao nhiêu của cải cũng theo đó ra đi . Em trai lúc đó mới vào cấp 3 . Một gánh nặng đè lên vai một cô gái mới bước sang tuổi 19 cái tuổi ăn chưa no , lo chưa tới nhưng Hà đã phải gồng gánh tất cả ! Có nỗi đau nào hơn thế ! Có lẽ vì như thế đã không còn thấy cô bé Hà có vẻ nhu mì dịu dàng nữa mà trở lên mạnh mẽ lạnh lùng ! Vì thương em trai , không muốn tương lai mịt mờ , cũng không muốn đời mình đi vào ngõ cụt , dù đau khổ vẫn phải đứng lên để học tập và làm việc !
Lúc đó có việc gì có thể làm thì đều làm hết ! Hà đã làm thêm cả trong quán bar không phải làm gái mà tiếp thị bia , rượu ! Cũng chính từ công việc này Hà đã gặp và quen một người đàn ông và đời Hà cũng rẽ sang một hướng khác .
Cô ấy có chồng khi tuổi đôi mươi ! Thực ra người Hà gặp cũng không phải xấu xa , cũng tốt với cô ấy lắm ! Nhà anh ta giàu có , anh ta hứa sẽ chu cấp cho hai chị em ăn học đến nơi đến chốn . Hà chấp nhận hi sinh lấy người mình không yêu để lo tương lai cho em !
Sống với nhau được hai năm , lúc đó cũng là năm cuối của đại học thì cuộc đời Hà lại lần nữa chìm vào bể khổ ! Vì mãi không có con , Hà đi khám thì bình thường nhưng mẹ chồng Hà không tin , bảo con trai bà khỏe mạnh không có vấn đề gì chỉ có là ở Hà thôi . Thế là bà ta suốt ngày chì chiết đay nghiến Hà , chửi Hà là gái độc không con ! Ngày ngày chan cơm với nước mắt ! Lúc đầu chồng còn an ủi sau dần mãi không có tin vui gì rồi bị ba mẹ chồng kích bác suốt ngày anh ta đâm ra chán nản rượu chè rồi cặp bồ !
Ngày cô ấy tốt nghiệp đại học cũng là ngày anh ta đưa giấy ly hôn vì bồ anh ta có bầu ! Hà cũng không chịu nổi cuộc sống như vậy nữa , vì mọi cố gắng chẳng ai công nhận . Hà đồng ý li hôn và anh ta có đưa cho Hà cái thẻ có hai trăm triệu , anh ta cũng còn chút tử tế ! Hà không nhận nhưng anh ta nói , giờ em chưa xin được việc lại còn em trai nên cứ nhận đi ! Anh ta nói đúng nếu chỉ có một mình thì không sao nhưng giờ còn em trai nữa ! Hà nói cảm ơn rồi nhận chút tình nghĩa cuối cùng của anh ta và kéo va ly ta khỏi nhà ngày hôm đó !
Sau đó Hà xin vào một công ty du lịch và làm ở phòng kinh doanh ! Hà rất có năng khiếu về thẩm mĩ . Ngày đó vô tình em đi nghỉ kết hợp với công việc ở chỗ Hà mới gặp lại rồi em ngỏ ý muốn mời Hà về làm cùng và Hà đồng ý , rồi anh em làm việc với nhau từ thời gian đó !
Hà còn kể thêm sau thời gian đó chồng cũ có gặp vài lần bảo quay về nhưng Hà dứt khoát không ! Nghe đâu đứa con đó không phải con anh ta . Anh ta bị vô sinh ! Hà cũng buồn cho anh ta , nghĩ dù sao cũng đã từng là vợ chồng , anh ta cũng đã từng giúp đỡ chị em Hà lúc khó khăn , cũng an ủi động viên anh ta rồi sẽ có hạnh phúc mới ! Anh ta không lay chuyển được ý Hà nên cũng dần từ bỏ .
Minh nghe kể về Hà như thế thì càng đau lòng , càng dành tình cảm cho Hà nhiều hơn . Anh muốn được quan tâm che chở cho cô gái đầy đau khổ ấy ! Nhưng bước đầu này thật khó khăn , làm sao để Hà mở lòng được bây giờ !
Như nhìn thấu được tâm can của Minh thì Quân lên tiếng :
– Hà chưa từng có tình yêu đúng nghĩa lại khoác lên mình bao đau khổ nên cô ấy tạm thời sẽ thu mình lại . Bao lâu nay số phận đã luôn chống đối với cô ấy . Một cô gái 27 tuổi chịu bao thiệt thòi thì cách duy nhất để cho cô ấy mở lòng đón nhận là anh hãy dùng tình yêu chân thành của mình cho cô ấy !
– Ừ ! Anh cũng nghĩ như vậy !
Đang định nói tiếp thì thấy hai chị em đi xuống . Linh nói : Mình đi ra Hồ đạp vịt đi các anh chị ? Hà đồng ý . Còn hai ông đàn ông thấy hai cô gái của mình như vậy thì đương nhiên là đi theo rồi ! Thế là cả bọn kéo nhau đi .
Ra đến chỗ chơi thì Linh muốn tạo cho anh trai mình cơ hội nên lôi Quân đi trước . Hà thấy thế thì hơi ngại , lúc nãy vui không để ý chứ giờ hai người ngồi chung , chỗ thì bé xíu thế kia , anh Minh thì cao lớn ngồi thế nào cũng sẽ khó chịu , Hà ngại ngùng :
– Hay mình không đi nữa nhé ?
– Sao vậy em ?
– Em sợ anh ngồi không được … chỗ đó nhỏ quá !
Anh biết Hà ngại chứ chỗ đó cố vẫn ngồi được , nhưng vì sự nghiệp lâu dài vẫn phải mặt dày ( không con em gái suốt ngày đòi tống anh vào hàng tồn kho)
– Không sao ! Nhưng nếu em không thích thì anh không miễn cưỡng .
Hà vừa nãy nói đồng ý mà giờ bảo không thích thì thấy mâu thuẫn , rồi sợ anh nghĩ là chảnh nọ kia , nhưng Hà đâu biết là Minh đang đưa Hà dần dần gần mình hơn …
Hà lại hỏi :
– Anh có ngại chơi trò trẻ con này với em không ?
– Không ! Miễn là có người như em chơi cùng .
Hà không dám nói gì nữa , Minh biết Hà ngại nên cũng không nói thêm . Hai người xuống đua cùng đôi kia luôn . Bên này không khí im lặng ngại ngùng còn bên kia :
– Linh ! Cẩn thận không ngã đấy ! Em đừng có cư nhoài người ra như vậy ?
– Kệ em !
– Nè … ngã đó ! Anh không kéo em lên đâu mà cho chìm luôn đấy !
– Anh không thương em mà còn chù em hả ? Đồ đáng ghét này ! Thế mà lúc nào cũng bảo yêu mới thương …
– Ơ … em vô lý thế ! Là anh lo cho em mà !
– Không cần !
– Ờ không cần thì thôi …
– Đồ chết bầm này … anh đi chết đi … người đâu không chịu nhường người ta một chút .
– Nhường để em hư à …
– Hư một tí thì sao … đồ ki bo …
– Này cô kia … hư thế để sau này con tôi học theo à !
– Anh cút đi … ai thèm lấy anh !
– Em chống đối mà được à !
Á …á … tủm … Linh cứ mải cãi bướng lại xong còn cứ nhoài người ra nghịch nước , bên này Quân ngồi không kịp với tay kéo Linh thế là Linh rơi ngay xuống hồ .
Ôi ! cô nàng rơi xuống dù biết bơi nhưng bị ướt hết thì càng bực , hại ai đó một phen hết hồn . Quân sợ hãi vội phi ngay xuống kéo Linh lên rồi lo lắng hỏi :
– Em ! Em sao không ? Anh xin lỗi , lần sau em muốn gì cũng được không tranh luận với em nữa !
– Tại anh đó …
– Ừ , tại anh hết ! Em không sao là được rồi !
Lúc này Minh với Hà cũng hốt hoảng lên hỏi xem Linh có sao không ? Nhưng nhìn thấy vẻ mặt đang giận dỗi của Linh thì biết là không việc gì rồi . Quân ôm Linh lên xe trở về nhà . Minh với Hà cũng lên xe sau đi luôn . Ngồi trong xe Minh hỏi Hà :
– Vừa nãy vội , chân em vấp vào bậc lên xuống có sao không ? Đưa anh xem nào ?
Hà vừa nãy vội nên cũng không để ý , giờ nghe anh nói mới thấy đau đau nhìn xuống chân thì ngón chân bị chảy ít máu . Hà nói
– Không sao đâu anh ! Vết thương nhỏ xíu mà ! Để lát vào nhà em xử lý !
– Trên xe anh có đồ ! Em tháo dép ra anh rửa cho !
– Thôi để em tự làm !
– Được rồi để anh giúp em , đừng ngại !
Minh lấy hộp y tế nhỏ trong cốp xe rồi vòng qua bên kia mở cửa giúp Hà rửa , xát trùng rồi cẩn thận băng vào cho Hà . Ngồi ở tư thế gần thế này khiến tim Hà cứ nhảy nhót , đập rộn ràng trong lồng ngực . Mùi hương nam tính tỏa ra khiến cho Hà ngây người . Chưa bao giờ Hà có cảm giác này , không biết nó là gì … chưa biết yêu đã lấy chồng , rồi bao nhiêu đau khổ cứ quấn lấy Hà làm cho cô lãnh cảm với tất cả mọi thứ xung quanh . Lúc đó nguồn sống duy nhất của cô là đứa em trai hiếu thảo, ngoan ngoãn , học giỏi . Niềm tự hào của ba mẹ cô ! Đang suy nghĩ mông lung thì Minh nói xong rồi , Minh nói trong tư thế hơi ngẩng lên chút , còn Hà giật mình cúi xuống thế là … KISS …
Cả Minh và Hà lúc này đều bối rối , Hà đỏ hết mặt mũi , tim như muốn bay ra khỏi nồng ngực . Còn Minh cũng không khá hơn , tim đập loạn xạ nhưng do là con trai thì bình tĩnh hơn :
– Được rồi mình về đi , chắc hai đứa nó về đến nhà rồi đó !
– Vâng !
![]()
![]()
Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.
Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567 hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.
Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.

