![]()
Cháp 6 – Anh vẫn đợi em !
Huy đưa Mai về đến cơ quan thì cũng về nhà luôn ! Anh hẹn hôm nào rảnh sẽ gặp cô sau. Mai đồng ý rồi tạm biệt Huy !
Vào phòng làm việc mà tâm trạng thật tồi tệ , bao lần bảo quên đi mà không thể . Tự mình xỉ vả bản thân là nhu nhược , là kém cỏi …
nhưng cứ lần nào gặp anh là tim tôi lại như vậy , vẫn thổn thức đến kì lạ . Nhìn thấy anh sao tôi chẳng thể ghét bỏ được , tôi vẫn còn yêu anh như xưa không phai nhạt .
Đức đưa Vi về , định lên trường làm mấy bài khảo nghiệm nhưng tâm trạng hôm nay không tốt nên lái xe về nhà , vào đến phòng thì ba mẹ hỏi :
Ba : Sao nay về sớm vậy con ?
GS : Dạ hôm nay rảnh ạ !
Mẹ : Này con , con với Vi định bao giờ cưới thế !
Gs : Chúng con chỉ là đồng nghiệp !
Ba : Con bé cũng chờ con mấy năm nay , con gái có thì , còn con cũng chẳng còn trẻ trung nữa !
Mẹ : Ba nói đúng đó con , bây giờ không có tình cảm nhưng lấy về sẽ có ! Nghe mẹ đi !
GS : Mẹ tình cảm không thể miễn cưỡng được ! Ba mẹ đừng ép con !
Ba mẹ anh đều là công chức nhà nước , lại là người tình cảm nên tính tình ôn hoà không ép buộc con cái bao giờ , chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ , không đao to búa lớn . Nhà anh có hai anh em trai . Em anh thì du học ở Mỹ , làm việc , đã lấy vợ , rồi định cư luôn bên đó . Giờ nhà chỉ có ba người nên ông bà luôn mong anh lập gia đình để có cháu ẵm bồng ! Anh thì công việc nghiên cứu cứ đi suốt ngày chả mấy khi ở nhà , ông bà thì cảnh già chỉ thích có đứa cháu cho vui cửa vui nhà mà giờ nhìn anh như này thì đến bao giờ . Hai ông ba cứ nhìn nhau lại lắc đầu buồn bã !
Lên phòng nằm nghĩ lại thấy mình có lỗi với ba mẹ quá ! Đáng ra tuổi này ông bà phải có cháu chắt đầy nhà , còn bản thân mình đến giờ người yêu cũng không chứ nói gì đến vợ , nghĩ mà thấy bất hiếu với ba mẹ quá !
Giờ cô ấy có người yêu rồi có phải mình cũng nên quên cô ấy đi mà làm tròn bổn phận của một người con không ? Đang mải miên man thì có điện thoại của Ngọc :

![]()
– Mình nghe đây !
– Tối mai mình làm bữa tiệc cảm ơn mọi người cậu đến nhé ! Nhà hàng X , 7h
– Vợ chồng cậu đã đi tuần trăng mật về à ?
– Ừ ! Mình vừa về trưa nay rồi ! Nhớ đi đấy !
– Được rồi !
Đúng 7h Đức có mặt tại nhà hàng , lúc đến mọi người cũng đã đông đủ cả . Ngồi vào bàn một lúc thì Mai đến , lẽ ra cô không đến đâu nhưng anh chị cứ bắt đến . Lúc đó cô cũng không nghĩ ra anh cũng có mặt ở đây , cô lại quên rằng anh là bạn chị dâu , giờ gặp mặt thế này … quay về không được , mà vào thì làm sao nhìn nhau tự nhiên được . Nhìn lại chỉ còn chỗ bên cạnh anh vì anh cũng đến gần cuối chỉ trước tôi . Thôi thì kệ đi , hít một hơi tôi tiến đến vui vẻ chào các anh các chị , nhóm anh chị tôi cũng toàn người đã lập gia đình rồi đến 6,7 cặp chỉ còn mình tụi tôi là chưa thôi ! Ngồi xuống ghế , cảm xúc năm nào lại ùa về . Tôi cố gắng giữ bình tĩnh , lạnh nhạt để đối diện với anh , anh hỏi tôi :
– Em đi một mình à ?
– À … vâng ! Anh ấy bận ạ !
– Sao anh không trở chị ấy đi cùng cho vui !
– Cô ấy có việc rồi !
Cuộc chuyện lần nào gặp cũng thế , không hơn không kém như tính cách trầm lặng của anh vậy ! Định hỏi thêm anh nhưng anh lên tiếng trước :
– Em khi nào thì cưới ?
– À … cũng sắp rồi ạ !
– Vậy chúc em hạnh phúc !
– Vâng …
Tôi nghe anh chúc mà đau lòng quá , miệng đắng chát nhìn những món ăn hấp dẫn kia mà chẳng còn tâm trạng . Hãy chấp nhận đi Mai , anh là người đã có gia đình thì hãy chấp nhận nó và tìm hạnh phúc cho mình đi !
Còn anh khi nghe Mai nói sắp cưới thì tim anh như ngàn mũi kim đâm vào vậy . Chẳng phải là do anh lựa chọn sao , giờ cô ấy tìm được người yêu thương cô ấy rồi thì nên chúc phúc cho cô ấy chứ ! Bao năm qua chả phải mình
đều lặng lẽ làm được , sao giờ lại cảm thấy ích kỷ không muốn thế này ! Nắm chặt tay đến nỗi móng tay ấn vào da thịt đến chảy máu mà anh cũng không cảm thấy đau như tim mình bây giờ . Cứ thế hai con người trong lòng cứ tự dày vò bản thân .
Anh chị nhìn thấy biểu cảm chúng tôi không ổn thì anh trai tôi cầm ly rượu qua bàn tôi nói :
Anh tôi : Ly này cảm ơn tất cả mọi người hôm đó đã đến chung vui cùng vợ chồng tôi ! Hôm đó có gì chưa chu đáo mong mọi người thông cảm nhé ! Nào chúng ta cùng cạn ly … rồi mọi người mời mọc chúc tụng nhau . Cánh đàn ông cứ thế hết ly này đến ly khác , anh cũng không ngoại lệ . Tôi biết anh không phải người thích bia rượu nhưng hôm nay chả hiểu sao anh lại uống nhiều như vậy !
Bữa tiệc kết thúc thì anh cũng say lắm rồi . Tôi đứng dậy xin phép ra về thì chị tôi bảo :
– Mai đưa Đức về hộ chị nhé , nó say quá mà giờ chị phải đưa anh Thành về , anh cũng say quá rồi !
– Nhưng em ngại , anh có vợ rồi , làm sao mà đưa được , thôi cứ để xe lại đây em gọi taxi cho anh ấy về .
– Nó có vợ hồi nào ! Có mà chị lại không biết .
– Ơ …
– Ơ gì , người yêu còn chẳng có , từ ngày em và nó chia tay đến nay nó có ai đâu !
– Thế là như nào ?
– Thôi ngại đưa về nhà nó thì đưa về căn chung cư của chị này , chìa khoá đây , lát về chị bảo ba mẹ cho , nay ngủ nhà chị Thu .
– Nhưng …
– Nhưng nhị gì , định để nó nằm đây cảm thì sao ! Mà Mai này trước đây chị không biết vì lý do gì mà hai đứa chia tay nhưng chị tin Đức nó chỉ có em thôi ! Bao năm qua chị vẫn thấy nó lẻ bóng một mình . Hai đứa nếu còn duyên phận cứ ngồi lại nói chuyện một lần nữa xem có khúc mắc gì rồi có nên quay lại hay chia tay cũng cảm thấy thoải mái !
– Vâng !
Tôi phải nhờ anh phục vụ dìu anh ra xe và gửi xe anh ở lại quán còn tôi trở anh về chung cư của chị dâu . Nhưng lúc đưa anh lên nhà mới khổ này , uống gì mà say giữ vậy không biết ! Khi biết anh không có ai trong lòng tự nhiên như gỡ được tảng đá lớn . Nhất định lần này không để mất anh nữa ! Trần Minh Đức lần này anh đừng hòng thoát khỏi tay em !
![]()
![]()
Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.
Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567 hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.
Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.

