Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Cháp 25 / Cháp cuối – Định Mệnh !

Mọi người đưa anh vào bệnh viện thì gọi cho anh tôi vì tìm số thì không biết gọi cho ai thấy số anh liên lạc gần đây nhất là anh tôi thì người đó gọi luôn . Anh tôi vội lái xe đến bệnh viện xem Quân như nào thì Quân lúc này vẫn đang trong phòng cấp cứu .

Lát sau Quân được đưa ra ngoài phòng chăm sóc , bác sĩ bảo Quân bị va đập mạnh đầu vẫn còn choáng chưa tỉnh ngay được đâu . Người nhà chăm sóc cẩn thận , giữ yên lặng để bệnh nhân nghỉ ngơi . Mấy vết thương ngoài da đã xử lý xong xuôi tránh tiếp xúc với nước cho nhanh khỏi . Khi bệnh nhân tỉnh nhớ bấm chuông báo cho chúng tôi biết để kiểm tra lần nữa xem não có vấn đề gì không ?

Anh Minh cảm ơn bác sĩ rồi gọi điện cho Long và Hà báo sự việc rồi tìm cách liên lạc cho tôi . Tôi nghe xong rụng dời tay chân , luống cuống . Mai thấy vậy bảo cứ bình tĩnh đã rồi hai người gọi taxi chúng tôi về .

Đến nơi tôi vội vào , nhìn thấy anh mặt mũi xước sát , vài chỗ thâm tím , tay anh cũng vậy và vẫn chưa tỉnh lại . Tôi nhìn anh xót xa , cứ vậy mà khóc tu tu . Anh tôi kéo tôi ra ngoài bảo để yên cho Quân nghỉ bác sĩ dặn không được làm ồn . Tôi hỏi anh ấy sao lại ra nông lỗi này thì anh tôi bảo Quân nó xuống đây tìm em thì tôi lại cảm thấy mình có lỗi rồi cứ khóc mãi thôi . Tôi lại vào phòng lặng lẽ ngồi bên anh cầm tay anh thủ thỉ :

Em xin lỗi ! Là em sai rồi , em không nên trẻ con mà giận dỗi , không suy nghĩ thấu đáo , không cho anh giải thích , không cho chúng ta cơ hội ngồi lại để nói chuyện , không tin tưởng vào anh … em sai rồi … hic … hic …

Tôi cứ như vậy mà khóc nức nở , anh tôi nhìn mà xót ruột , đành vỗ về an ủi tôi . Ba mẹ tôi biết chuyện cũng vào xem tình hình như nào . Ba tôi bảo sao mấy đứa bọn con có chuyện lớn như vậy mà giấu ba mẹ không nói năng gì có phải các con bây giờ lớn hết rồi cứ tự cho mình là tài giỏi là suy nghĩ chín chắn rồi phải không ? Tôi thấy mình sai nên im lặng , anh tôi lựa lời khuyên nhủ ba mẹ : Ba cứ yên tâm Quân không sao đâu bác sĩ nói rồi cậu ấy sớm bình phục lại thôi … Ba tôi thấy tình hình ổn thì không mắng chúng tôi nữa . Nhìn đi nhìn lại Quân như dò xét điều gì rồi quay qua mẹ tôi !
gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

– Này bà Hoa !
– Sao ông ?
– Bà nhìn kĩ thằng Quân xem có gì quen quen không ?

Tiếng ông Hùng cất lên làm bà Hoa phải lại nhìn kĩ hơn.

– Ừ tôi cũng thấy quen ông ạ !

Bà/Ông : Giống ông Hưng chồng bà Thuỳ , cả hai cùng lên tiếng . Tôi và anh tôi thì ngạc nhiên . hỏi :

Minh : Ba mẹ nói sao chúng con không hiểu ?

Ba tôi kéo cả nhà ra ngoài rồi giải thích :

Ba : Ngày trước ba với bác Hưng học cùng nhau chơi rất thân , rồi cùng quen và yêu hai người bạn khoá dưới là mẹ con và cô Thuỳ là vợ của bác ấy. Hai đôi ba mẹ ngày ấy nổi tiếng học giỏi ở trường đại học . Sau này ba mẹ lấy nhau , hai người ấy cũng lấy nhau thì ba mẹ chuyển về đây ở nhưng hai gia đình vẫn đi lại thăm nhau . Các con ngày nhỏ ít gặp nhau nên không nhớ cũng phải . Hai đôi ba mẹ vẫn liên lạc hỏi thăm đến khi bác Hùng bị bệnh qua đời sớm nhà chỉ còn hai mẹ con là cô Thuỳ và thằng Quân thôi , thằng bé giống ba như đúc , học giỏi lại ngoan . Ba mẹ ngày đó bận vì mở thêm mấy nhà hàng nên ít qua thăm hơn , nhưng vẫn gọi điện thường xuyên . Ngày đó còn trêu cho con Linh và thằng Quân lấy nhau khi lớn lên . Nhưng đợt Quân vào cấp2 nhà chuyển về quê ở vì điều kiện lúc đó khó khăn mặc cho ba mẹ ngỏ ý muốn giúp đỡ nhưng mẹ Quân không nhận , rồi từ đó ít liên lạc hơn ,ba mẹ có tìm về quê nhưng ít gặp lắm .Thỉnh thoảng mẹ con có gọi cho cô Thuỳ thì cô ấy bảo thằng Quân thương mẹ nên cố gắng học hành nên ba mẹ ngày đó cũng yên tâm hơn rất nhiều . Nhìn thằng bé trưởng thành và tính cách mạnh mẽ lạnh lùng giống ba nó thời trẻ nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan tâm , ấm áp .

Duyên số cho hai đứa gặp nhau rồi yêu nhau , ba nghĩ hai đứa nên ngồi lại nói chuyện rõ ràng đi con ạ ! Ba mẹ biết khi yêu vào thì không được minh mẫn như người ngoài cuộc nên phải biết chia sẻ để mọi người giúp đỡ chứ đừng nghĩ nói ra là chuyện không tốt . Con ở lại chăm nó ba mẹ về trước . Tôi cảm ơn ba mẹ rồi tiễn ba mẹ về !

Anh tôi bảo về nhà đón Hà và Long , Nga vì anh chị ấy cũng đến nơi rồi ! Tôi ở lại trông anh , nhìn anh tôi lại tự trách mình nhiều hơn . Anh thiệt thòi hơn tôi , vì ba mất sớm lớn lên gặp tình yêu tưởng đơm hoa kết trái thì bị phản bội vậy mà tôi còn trẻ con hờn dỗi anh , để anh ra nông lỗi này !

Lúc này Mai và anh Thanh mang cho tôi ít đồ ăn vào thì anh cũng có dấu hiệu tỉnh lại . Tôi vội bấm chuông kêu bác sĩ tới kiểm tra cho anh xem sao !
Anh tỉnh lại nhìn thấy tôi lại nhìn thấy Thanh đứng đó thì nhắm mắt lại không nói gì . Bác sĩ bước vào kiểm tra qua một lượt hỏi anh giờ thấy trong người thế nào , có nhận ra ai không ? Anh nhìn tôi rồi lắc đầu ! Tôi lúc đó sốc quá cứ đứng yên lặng , sau bình tĩnh lay tay bác sĩ bảo lúc này nước mắt tèm nhem rồi :
gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

– Bác sĩ khám cho anh ấy lại xem, sao lại không nhận ra cháu chứ ?
– Cô cứ bình tĩnh , có lẽ do va đập phần đầu nên tạm thời bệnh nhân vẫn còn choáng váng nên chưa nhận ra thôi , cứ để theo dõi vài hôm xem như thế nào .

Nói xong bác sĩ đi ra còn tôi cứ đứng đó khóc tu tu như con dở hơi . Anh Thanh với Mai thấy tôi khóc dữ quá thì dỗ dành tôi ! Thanh ôm tôi ngồi xuống ghế , Quân nghe đau đầu quá thì mở mắt ra nhìn thấy như vậy lại càng giận nên bảo :
Mọi người ra hết đi tôi muốn nghỉ ngơi ! Tôi lại bên anh hỏi :

– Anh ! Anh không nhận ra em ư ? Em Linh đây đây mà !
– Không ! Tôi không biết cô là ai cả ! Cô ra ngoài đi !

Anh tôi với mọi người lúc này cũng vừa tới thấy người thì khóc kẻ thì mặt lầm lì thì anh tôi lên tiếng :

Minh : Thanh với Mai có chuyện gì vậy ?

Thanh : Dạ anh Quân tỉnh dậy nhưng không nhận ra Linh là ai nên con bé mới khóc như vậy !

Quân : Ơ sao cậu ta lại gọi Linh là con bé !( nghĩ trong lòng )

Minh : Chắc do va đập mạnh nên ảnh hưởng rồi . Thôi mọi người cứ về trước nghỉ ngơi đi tối vào thăm sau để cho cậu ấy nghỉ ngơi chút đã , đừng ai hỏi vội ! Minh quay qua dặn Linh , em cho cậu ấy ăn chút cháo hay sữa rồi để cậu ấy ngủ chút cho khỏe lại đã ! Linh vâng lời rồi mọi người ra về , Long cũng đưa Nga về nhà Minh nghỉ ngơi . Trong phòng chỉ còn lại Linh và Quân !
Anh như hiểu ra vấn đề chắc cậu kia chỉ là bạn thân hoặc người quen nhà Linh thôi ! Chứ người yêu thì Linh sao lại khóc sướt mướt vì mình như thế ! Nhưng vừa nãy chót nói không nhận ra Linh rồi giờ mà thú nhận thì mất mặt quá đành phải diễn tiếp . Linh tiễn mọi người ra về thì đi mua cháo luôn . Vào phòng lấy cháo ra ra bát rồi cho Quân ăn :

– Anh ngồi dậy , tựa vào đây em đút cho , nếu không thích em đút thì anh tự ăn được không ?

Linh nhẹ nhàng nói với anh , mắt thì rơm rớm , Quân nhìn thương quá rồi mà không sao được thì nói :

– Em đút cho tôi đi !

Linh thấy anh chịu cho mình đút thì vui mừng , cứ như này thì anh sớm nhận ra mình thôi . Cô vui vẻ lấy cháo cho anh ăn ! Đến khi gần hết thì anh hỏi :

– Em vui vậy à ?
– Vâng !
– Sao thế ?
– Em … em vui vì anh không tỏ ra ghét em như lúc mới tỉnh dậy nữa . Anh chịu nhìn em rồi …

Linh cho anh ăn xong thì lấy nước cho anh uống rồi ngồi lau mặt mũi tay chân cho anh . Nhìn cô dịu dịu dàng ân cần làm tỉ mỉ khiến cho Quân chỉ muốn ôm lấy Linh thôi ! Xong việc Linh đỡ Quân nằm xuống rồi bảo :

– Anh nằm ngủ chút đi , anh vẫn còn yếu lắm !
– Ừ ! Chúng ta từng yêu nhau à ?
– Vâng !
– Thế cậu thanh niên vừa nãy đến là ai ?
– Là bạn thân em ! Nhưng không phải là cậu ấy …
– Tôi không hiểu …
– Chỉ là vẻ ngoài thôi còn tâm hồn thì giống em …

Quân nghe thế thì biết cậu ta là gay , tảng đá trong lòng đè nặng đã được gỡ bỏ . Linh thấy Quân lặng thì hiểu chắc anh muốn nghỉ ngơi nên đứng dậy ra ngoài cho anh nghỉ thì Quân gọi :

– Linh !

Nghe Quân gọi Linh đứng hình tại chỗ !

– Linh !

Cô quay lại nước mắt ngắn dài :

– Anh vừa gọi em !
– Ừ ! Lại đây với anh !
– Anh nhận ra em rồi à ?
– Anh không quên em.
– Vậy tại sao khi nãy không nhận em ? ( khóc to hơn )
– Anh … anh giận … anh ghen …

Tôi nghe vậy thì hiểu ngay là anh ghen với anh Thanh rồi , thể nào hỏi rõ anh ấy là ai ! Tôi ngồi xuống cạnh anh thì anh liền ôm chặt tôi vào lòng :

– Anh nhớ em lắm !
– Em cũng vậy ! Anh có biết lúc anh Minh gọi bảo anh tai nạn em sợ lắm không ! Sợ không được gặp anh nữa , sợ anh bỏ em lại … em sợ …
– Anh xin lỗi ! Là tại anh vội vàng không tìm hiểu đã hiểu lầm em !
– Hic .. hic … Em nhớ anh ! Em không quan tâm gì nữa hết chỉ cần anh thôi ! Anh có con cũng được , em chấp nhận miễn là anh chọn em , yêu em !
– Anh và cô ta không dính dáng gì hết , con cũng không phải của anh . Lần này anh xuống là để nói cho em biết và đón em lên nhưng chưa kịp thì …
– Thật không ?
– Thật ! Long giúp anh tiếp cận Thuỷ điều tra , tìm về chỗ Thuỷ để gặp thằng bé , rồi Long bí mật xét nghiệm ADN khi biết không phải con của anh , Long đã lật bài ngửa với Thuỷ và kêu cô ta đừng xuất hiện trước mắt anh nếu không sẽ không nể tình nghĩa khi xưa nữa . Cô ta không còn gì để nói thì mất hút luôn . Anh cũng không muốn làm to chuyện dẫu sao không còn tình cảm nhưng cũng không cần dồn người ta vào bước đường cùng ! Anh muốn tích Đức cho con chúng ta sau này !
gia sư lớp 2

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Tôi nghe anh kể thì vui mừng hạnh phúc vì anh không vướng bận gì nữa , anh vẫn là của riêng tôi thôi ! Anh vỗ về tôi rồi đặt lên trán tôi nụ hôn nhẹ nhàng :

– Linh ! Mình đừng giận hờn nhau nữa , xa nhau đủ rồi sau này có vấn đề gì đừng giấu diếm mà hãy cùng nhau tháo gỡ được không em ? Hãy tin tưởng anh !
– Vâng em hứa !
– Mình cưới nhau nhé ?
– Vâng !

Chúng tôi lại trao nhau nụ hôn say đắm sau bao ngày xa cách . Giờ chẳng còn gì có thể làm chúng tôi xa nhau nữa . Tình yêu có bền vững phải trải qua đau khổ , thử thách và quan trọng hơn phải có sự tin tưởng . Anh nói đúng mọi vấn đề xảy ra hãy cùng nhau ngồi lại để tháo gỡ , qua lần kinh nghiệm xương máu này đã cho chúng tôi bài học đắt giá về sự chia sẻ và tin tưởng lẫn nhau !

…… …… ……..

Ngày hạnh phúc đến ! Tôi cùng anh sánh bước bên nhau trong lễ đường . Anh nói :

– Gặp được em là duyên phận là định mệnh của anh !
– Anh cũng là duyên phận là định mệnh mà ông trời sắp đặt cho em .

– Linh ! Anh yêu em !
– Em yêu anh !

Chúng tôi trao nhau ánh mắt hạnh phúc , nụ hôn thâm tình ! Cuộc đời này chúng tôi định sẵn đã là của nhau , có như nào vẫn quay về bên nhau mà thôi !

Đêm tân hôn , tôi nhẹ nhàng e ấp trong chiếc váy ngủ khêu gợi mà mẹ chồng mua cho vì bà mong cháu nội lắm rồi ! Anh nhìn tôi say đắm , anh mắt mê dại :

– Vợ anh đẹp thật đấy !
– Giờ anh mới biết à ?
– Không ! Trước đây cũng đẹp nhưng giờ thì đẹp hơn , nếu không mặc gì thì gọi là tuyệt phẩm …
– Anh … anh trở nên xấu xa hơn rồi đấy !
– Em thử hỏi xem đàn ông trên thế gian này ai nhịn giỏi như anh không ?
– Ơ …

Không để tôi phản ứng tiếp anh đã khoá môi tôi rồi ! Tôi cũng vòng tay ôm lấy anh mà đáp trả lần nay tôi tự nguyện ! Hai chúng tôi hôn nhau triền miên không dứt . Anh từ từ nhẹ nhàng lướt qua hết các điểm trên mặt tôi rồi đến cổ tôi , rồi cứ thế xuống xương quai xanh để lại những dấu xanh đỏ trên đó . Tôi bị anh làm cho mê mệt , anh cho tôi cảm giác lạ lắm .
Hai chúng tôi cứ thế hôn nhau, mọi thứ dào cản trên người lần lượt được trút bỏ hết .

Lần đầu tiên tiếp xúc da thịt , tôi run rẩy , ngại ngùng , anh hồi hộp không kém . Làn da anh tiếp xúc với tôi khiến cho người anh trở lên nóng rẫy , như theo phản xạ bàn tay tôi nhẹ nhàng chu du khắp lưng anh , những cái vuốt về vụng về ấy càng khiến anh mê mẩn . Anh cúi xuống vân vê hai bầu ngực nõn nà của tôi . Anh hôn , mút nó khiến tôi mê dại cảm giác lên thiên đường đó cứ bay bổng trong lòng tôi , anh không dừng lại ở đó , anh muốn tôi được tận hưởng hết những khoái cảm của cuộc yêu mang lại .

Anh từ từ hôn xuống nữa , rồi cái lưỡi điêu luyện của anh khám phá vào hang động nhỏ của tôi , anh di chuyển nhẹ nhàng tỉ mỉ trong đó khiến tôi chỉ biết trên rỉ . Tôi cũng đã có hai chị em tư vấn cho đêm tân hôn về phương diện này nên không còn bỡ ngỡ lắm vì thế cứ tận hưởng thôi ! Thấy tôi phối hợp như vậy thì anh lại ra sức mà hoạt động , anh quả thật biết cách làm tôi chết đi sống lại trong sự sung sướng đó . Tôi không chịu được thì van xin anh :

– Quân ! Em … em …
– Em sao ?
– Em… muốn
– Em muốn gì ?

Giờ này vợ chồng thì cần gì liêm sỉ , vứt hết mọi thứ sang một bên tôi nỉ non với anh :

– Em muốn anh ! Cho em đi ! Em sắp chết rồi nè …

Quân mỉm cười hài lòng :

– Anh cũng chẳng khá hơn vợ đâu !

Thế là hai đứa cùng nhập cuộc ! Anh biết tôi lần đầu tiên nên nâng niu lắm , cố gắng nhẹ nhàng để tôi quen dần . Khi cảm giác đau đớn qua đi , anh ra vào nhanh hơn , mang đến cho tôi sự sung sướng tột đỉnh . Cảm giác nó chân thật đến khó tả mà tôi nghĩ trong đời những người yêu nhau đều được nếm trải nó và nhớ mãi. Giây phút hai con người chạm đến nhau sẽ là điều mà ghi lại sâu sắc nhất trong cuộc đời của mọi người . Chúng tôi cứ thế đưa nhau đi từ sự sung sướng này đến hoan lạc khác . Đến khi chạm đến điểm cực hạn là lúc hai con người như lạc vào thiên đường của tình yêu vĩnh cửu , bàn tay hai đứa xiết chặt nhau thoả mãn , cùng lên xuống rồi thầm thì :

– Anh yêu em ! Yêu nhiều lắm !
– Em yêu anh ! Ông xã của em !

Nằm trên ngực vợ không chịu xuống , Linh cau có nói :

– Chồng xuống đi , vợ không thở nổi !
– Không !
– Anh nặng thế này em sao chịu được !
– Để như này còn tiếp tục …
– Anh … anh vừa mới xong mà …
– Nhịn lâu thế … mới một lần sao đủ …
– Ơ …
– Ơ gì … giờ em không có quyền chống cự chỉ có quyền chịu trận thôi … tiếp tục nhé vợ yêu …

QUÂN ❤️ LINH ( 5.5.2020 )

Câu chuyện đã kết thúc hi vọng không làm các độc giả thất vọng ! Hãy Cm nếu chỗ nào không hài lòng để TG rút kinh nghiệm cho truyện hoàn hảo hơn nhé ! Cảm ơn tất cả mọi người đã quan tâm và theo dõi truyện của em ! Nếu muốn đọc thêm ngoại truyện thì CM nhé !

gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567  hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.

Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.