Thất thường!
……….
……………..
Hà Nội! 2020!
Giả tưởng… ảo diệu!
Tôi có thói quen đọc những mẫu truyện ngắn, đôi khi để tìm những thứ văn chương xúc tích và gọn gàng, làm nguyên liệu cho ngôn từ trong tiềm thức và hiện tại. Đôi khi lại vô tình đọc phải những thứ xưa cũ, những kỷ niệm ùa về như ngọn gió bấc rít qua khe cửa những ngày cuối đông.
Hà Nội… những ngày thật lạ…
Tôi vùi mình vào căn phòng lặng lẽ, sau một ngày làm việc mệt mỏi. Tôi hay nghí ngoáy vào những trò chơi điện tử, đôi khi vẽ vời hoặc viết lách gì đó vào buổi tối, âu cũng là để vặn con vít thời gian trôi cho qua nhanh nhanh một buổi tối ảm đạm như bao buổi tối khác. Ngoài trời mưa tí tách, lâu lâu vọng lại tiếng xe tải ào ào bên xa lộ xa xa ngoài kia. Thành phố như đang ngủ yên trong giấc mộng nào đó xa xăm lắm, sâu thẳm lắm. Chợt đâu đó trong tôi gợi lên một miền ký ức xưa cũ, về em, và giật mình, hóa ra em và tôi đã xa nhau đâu đó cũng quá lâu rồi.
Tôi vào facebook tìm tên em, không có thông tin gì, em chặn rồi thì phải. Tôi nhớ ngày xưa em cũng vậy, kiêu kỳ và đạo mạo lắm. Đó là một ngày mùa hạ chói chang, tôi chở em về trên chiếc xe cộc kệch cũ kỹ. Em mải mê đưa tôi vào những thế giới ngôn tình bằng những câu chuyện luyến thoắng phía sau lưng. Tôi bảo tôi không thích Ngôn Lù! Em bảo: “Kệ anh!”. Lúc đấy tôi với em, 2 đứa bạn thân như tri kỷ, chia sẻ với nhau đủ những thứ chua cay mặn ngọt trên đời. Hôm đấy về tôi cũng thử tìm đọc vài ba mẫu ngôn tình Trung Quốc, chợt thấy buồn cười, lòng nhẹ tênh….
Rồi một ngày cuối thu, tôi lại có dịp chở em băng qua vài nẻo đường Hà Nội. Em có hằng hà sa số những điểm xinh đẹp, kỳ lạ thay tôi lại chả có gì ngoài những câu chém gió về vũ trụ, chòm sao Bắc Đẩu, hay những đám tinh vân này nọ kia, tuyệt nhiên không hề dám thích em. Em kiêu kỳ và ngạo nghễ. Em bảo em thích người đẹp trai, ga lăng và lịch lãm. Tôi thì vẫn chiếc xe già cũ kỹ, đèo em đi nốt “năm ngã ba, ba ngã năm” là về nhà…. Hà Nội cuối thu, hoa sữa thơm nồng. Em bảo tôi, em muốn một bông hoa sữa, em mang về nhà như thể ôm cả mùa thu Hà Nội vào lòng. Tôi hơi hướng nghệ sỹ, chợt thấy mủi lòng. Tối đấy tôi thấy hoa sữa thơm lạ, và tôi nhớ em!
Có tiếng điện thoại reo, tôi nghe máy, trở về thực tại. Đầu giây kia không ai nói. Một tích tắc nào đó trong tôi lại mong đó là em. Nhưng không, một đoạn thoại tự động vang lên. Tôi nhìn lại số, 090, tiên sư!
gia sư môn toán
Trời vẫn mưa âm ỉ. Hà Nội những ngày này cũng âm ỉ và ảm đạm. Tôi tìm thấy em trong một nhóm vẽ minh họa. Hình như có một buổi triển lãm ngày mai, tôi biết địa điểm, và em cũng có đến. Kỳ lạ thay tôi biết đến em cũng qua một nhóm vẽ như vậy. Ngày đấy em vẽ cả thế giới, một thế giới không tôi! Những bức tranh, những câu chuyện, tôi cứ dõi theo từng mảng màu sáng tối nơi em. Rồi một buổi tối chán ngắt như bao buổi tối khác, tôi quyết định thoát mình ra khỏi căn phòng cô đơn đến ám ảnh. Vác xe chạy vi vu, gió thổi phần phật qua vai, nỗi buồn của cô đơn cũng chạy ngược lại phía sau lưng, để lại một vệt dài mờ nhạt. Tôi dựng xe lấy hết can đảm và quyết định nhắn tin cho em. Rồi cứ thế, cứ thế, 2 con đường xa lạ bắt đầu tìm đến chỗ giao nhau, ta tìm thấy những điểm chung đến lạ, và chung nhất là cái tâm hồn nhạy cảm với những nét chì đậm nhạt. Và tôi nghí ngoáy vẽ em, đôi mặt đen sâu thẳm với những chấm bột chì, làn tóc dài gợn sóng trên những tờ giấy ố vàng…
Và rồi, cũng như những thứ khác, những bức tranh của em càng ngày càng thực, thực tế như…. thực tế vậy. Còn tôi thì vẫn nghệch ngoạc những nét u ám và linh tinh của những mảnh tâm hồn hỗn độn. Tôi sợ, sợ một ngày em trở lại thực tại, sợ một ngày em không còn là ảo tưởng, một ngày nào đó, nghệ thuật trong em xa rời tôi mãi. Tôi bảo em đừng thực tế quá, em dỗi hờn, tôi thì thẩn thờ thả những cái nhìn xa xăm. Hôm đấy hoàng hôn như một chảo lửa đỏ rực phía chân trời, em rời đi, để lại những lời yêu của tôi mấp mé trên môi chực nói. Mặt trời khuất dần, để rồi đến cuối, lại chỉ là những lời trách móc nhau lặn dần theo những tia nắng đỏ au cuối ngày, thay vì những câu nói thật lòng là tôi thích em… Và như thói quen, cái nỗi buồn cực hạn đấy được tôi họa lại vào tranh, những nét nghệch ngoạc và trách móc…
Có lẽ nhiều thứ vụt đi mà ko cách nào níu lại được. Hoàng hôn vĩ đại, nhưng cũng phải nhường chỗ cho màn đêm, mùa thu Hà Nội rồi cũng sẽ qua, ta làm sao ôm nó mãi.
Tôi muốn hỏi em vô vàn câu hỏi sau này, từ khi em rời đi. Em dạo này khỏe không? Còn kiêu kỳ chứ? CÒn nhớ những hôm trút bầu tâm sự xuyên màn đêm chứ?……… Và… có biết là anh thích em chứ? Đôi lúc tôi hay tự nhủ mình rằng, mọi thứ vẫn có thể như cũ, tôi chưa nói thích em và em cũng chưa biết điều đấy. Mình vẫn có thể là bạn, cùng nhau đi qua những con đường thênh thang, lại nghe những mẩu chuyện ngôn tình về cung đấu bí sử hay tiên hiệp kỳ quái.
Tất cả quyện lại như một lý do, mà tôi tự nhủ là vô cùng chính đáng, để ngày mai đi tìm lại em, trong buổi triển lãm ấy…
gia sư lớp 4
Hôm sau, tôi đến buổi triển lãm, không quên mang theo những bức tranh vẽ em!
Một buổi sáng cuối tuần hiếm hoi tôi ra khỏi nhà. Đến những tia nắng lé loi qua hàng cây rậm rạp trên con đường Phan Đình Phùng xưa cũ cũng làm tôi thấy lạ lùng. Những tán lá xào xạc quẹt vào nhau tạo nên mớ âm thanh như kiểu hàng trăm ngàn câu hỏi vang lên cùng lúc trong đầu tôi, như một hội nghị bàn tròn vô thể thống, các bên mặc sức hét vào nhau mà không hề chờ đến lượt. Nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn chưa nghĩ ra được câu hỏi đầu tiên tôi sẽ hỏi, nếu gặp được em….
Buổi triển lãm đông đúc và chật chội. Âu giữa cái thành phố hỗn độn này cũng nhiều người bị thu hút bởi nghệ thuật vậy sao? Tôi lướt qua những gian trưng bày, cố tìm dãy tranh Digital… mà ngày xưa em theo vẽ. Dòng người đông đúc cứ dịch chuyển qua lại. Những bức tranh bắt đầu làm tôi suy ngẫm, như một thói quen lạ, rằng cứ nhìn vào một bức tranh, tôi lại tưởng tượng ra những câu chuyện, đôi lúc là những thiên tình sử bi ai, đôi khi lại là những không gian xa lạ nào đó ko có trong thực tại, hoặc có thể là một hố đen sâu thẳm đến từ một ánh mắt đen lay láy đang nhìn tôi từ một bức chân dung đen trắng. Mọi thứ diễn ra hoàn toàn vô thức, như một thói quen, hay là một phản xạ không điều kiện… Đôi lúc tôi quên béng mất mình đang ở đâu, làm gì, toàn bộ nortron trong não như thể đang truyền toàn những thông tin vô thực vậy. Và chỉ có những thứ như kiểu chuông điện thoại kêu lên ầm ĩ mới làm tôi giật mình trở về với thực tại.
gia su tieng anh
Tay rút điện thoại ra, ko quên kiểm tra số, mặc xung quanh một vài ánh mắt nhìn tôi kỳ quái, chắc là chuông réo khá lâu rồi….
Số lạ, không phải quảng cáo, cảm giác như con tim cũng réo theo những hồi chuông liên tục và vội vã, tôi vội vàng nhìn xung quanh, một cảm giác gì đấy rụt rè mà bỡ ngỡ, tôi nhớ cảm giác này, cảm giác lần đầu tiên em gọi cho tôi. Một khoảnh khắc nào đó, thời gian như ngừng lại, để tôi quyết định có bắt máy hay ko, ko phải vì tôi sợ, mà chỉ vì tôi vẫn chưa tìm ra được câu hỏi đầu tiên sẽ hỏi em. Con tim như quả lắc trăm cân đưa qua đưa lại, chỉ chực làm đứt sợi dây mỏng tanh giữa một con bão dữ giằn….
+ Alo!
Tôi bắt máy, một khoảng lặng nao lòng, con tim chùng lại, rất chùng lại, khoảng lặng kỳ quái đến khó thở, trước cơn đại cuồng phong nào đó.
+ Vay vốn tín dụng……….
Cái đậu má :))) Con tim cứ nhảy ton tót trong lồng ngực, nhưng biên độ cũng đã giảm dần đều. Tôi từ chối rồi tắt máy. Định thần lại vài giây, cảm thấy mệt, con tim hoạt động nhiều thì làm con người mệt đi chăng? Là em, là em làm tôi mệt mỏi như vậy đấy? Cất điện thoại vào túi, tôi lại di chuyển theo một quỹ đạo hỗn độn để tìm em. Có khi nào ta đã bước qua nhau rồi mà không biết? Vậy là em không còn nhớ tôi, hay thực ra là tôi đã lỡ quên mất em rồi nhỉ?
Tôi ra ngoài. Ánh nắng chiều hắt vàng rộm sân trước khu triển lãm. Tôi ngước lên nhìn những đám mây cao lồng lộng. Bầu trời xanh thẳm cũng là một bức tranh vĩ đại của tạo hóa. Tôi chợt cười, hóa ra thời gian đã làm mờ em trong tôi quá nhiều rồi, tôi không còn có thể nhận ra em trong đám người nhỏ bé kia nữa. Tôi tìm một chiếc ghế đá để tựa lưng, rút những bức tranh trong cặp sách ra xem, như thể tìm lại những vùng ký ức… Bầu trời xanh và vệt nắng trước khu triển lãm, con đường cây xào xạc lá, hoàng hôn đỏ au một màu sẫm tối, và em hiện ra, trong bức tranh với 2 màu đen trắng. Đôi mắt lay láy như mỉm cười, làn tóc dài uốn lượn như sóng biển cuối buổi hoàng hôn….. Mọi thứ đều được vẽ từ trước, đều bước ra từ những bức tranh tối màu trong cặp sách…
Có cơn gió vuốt nhẹ qua mặt, tôi nhận ra rằng, mùi tóc em vẫn còn vương vấn trên những con đường quen thuộc ngoài kia, những còn đường dài vô tận đến nỗi ko bao giờ đưa em về tới nhà được, những con đường trong tiềm thức, trong cái thứ gọi là ảo mộng huyễn hoặc của tương tư.
Còn tôi, tiếng chuông điện thoại đã lỡ kéo tôi về hiện tại, một hiện tại không có đôi mắt nào làm ám ảnh những mảng tâm hồn tôi. Một hiện tại mà chỉ có quảng cáo và tín dụng ngân hàng mới gọi cho tôi. Tôi giật mình đứng dậy, rút chiếc điện thoại trong túi quần ra. Vẫn là số điện thoại của vay vốn tín chấp đó, vài phút trước. Con tim lại loạn nhịp, tôi cảm thấy như mất hết sức lực, bất giác ném chiếc điện thoại đi thật xa. Không… tôi muốn quay về, nơi có em, nơi này xa lạ quá, và không có thật.
gia sư tiếng anh 7
Đầu óc quay cuồng và trống rỗng. Rồi đâu đó, thoảng qua một mùi hương êm ái xung quanh tôi. Tôi giật mình nhìn sang bên cạnh. Em nhỏ nhắn và đáng yêu đến lạ lùng, mái tóc ngắn tinh nghịch, và cũng đang nhìn vào bức tranh nơi tôi đang đứng…. Một bức portrait đen trắng, một đôi mắt đen tuyền và sâu thẳm, làn tóc dài như thể đang uốn lượn đâu đó trong thế giới của bức tranh, một nét đẹp kiêu kỳ vào ngạo nghễ.
Đôi môi tôi đắng ngắt, nhìn sang bên cạnh. Vẫn cố bé tóc ngắn tinh nghịch và đáng yêu. Tôi chợt hỏi:
+ Em vẽ Digital à…….?
………………………………………… DUypH ………………………………………..

gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567  hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.

Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.