![]()
Cháp 11 – Anh vẫn đợi em !
Sáng dậy tôi đau hết mình mẩy nhìn sang thấy GS vẫn ngủ ngon như chó con say sữa. Không ngủ ngon sao được , tối qua ăn con người ta không còn miếng nào , mình giờ không muốn lết khỏi giường . Cứ tưởng nghiêm chỉnh lắm ai dè cũng phường ham muốn . Còn đang nghĩ xấu anh trong đầu thì anh mở mắt nhìn tôi hỏi :
– Em còn đau không ?
– Anh còn nghĩ tới em à ?
– Ai bảo em rủ dê anh ?
– Anh … cứ tưởng nghiêm túc lắm ai dè …
– Nghiêm túc nhưng anh vẫn là đàn ông …
– Hứ … ăn một rồi đòi ăn hai … giờ em không đi nổi này !
– Rồi anh xin ! Để anh bế em nào !
– Thôi khỏi cần mắc công anh lại khó chịu .
– Sao em biết hay vậy ? Buổi sáng là lúc cánh đàn ông bọn anh mạnh nhất đấy …
– Ôi … GS anh từ bao giờ trở nên vô xỉ thế hả ?
Tôi không muốn trả treo với anh nữa nên đi vào vệ sinh cá nhân , rồi ra mặc đồ vào . Anh cũng nhanh chóng vào trong rồi thay đồ :
– Giờ mình đi ăn sáng xong anh chở em về nhà nhé ?
– Dạ !
– Mà anh bảo ba mẹ qua nhà em nói chuyện nha ?
– Không cần vội đâu anh !
– Không được ! Việc này phải nghe anh ! Để lâu lỡ em có bầu lúc đó mặc váy không đẹp đâu !
– Anh nghĩ xa vậy !
– Cứ quyết định vậy đi ! Giờ đi ăn thôi vợ !
Ăn xong anh chở tôi về nhà thay quần áo rồi lên công ty . Anh cũng đi lên viện nghiên cứu luôn .
Một tuần sau anh nói ba mẹ anh qua nhà tôi nói chuyện của hai chúng tôi . Hai bên mong có cháu nên đều khẩn trương . Anh trai tôi cũng có tin vui rồi giờ nhà chỉ chờ tôi nữa thôi !
Hôm sau anh đến đón tôi đi làm , ba tôi gọi anh vào phòng khách nói chuyện ,ba tôi bảo :
– Bác xin lỗi cháu ! Ngày đó bác đã không phải khi đã cấm cản hai đứa , chút nữa đã làm khổ hai con rồi !
– Con không giận bác đâu , con hiểu hai bác cũng chỉ muốn tốt cho Mai thôi ạ ! Giờ chúng con quay về bên nhau rồi , mọi chuyện đều tốt rồi mình đừng nên nhắc lại nữa ạ ! Mai vẫn không biết chuyện đó nên bác cứ để Mai vô tư !

![]()
Không ai biết tôi đã nghe thấy cuộc nói chuyện ấy ! Tôi thấy ba nhìn anh rất cảm kích vì đã không nói cho tôi biết ngày đó chính ba đã gây sức ép cho anh để xa tôi ! Thôi mọi chuyện đã qua rồi nếu mọi người đã không muốn cho tôi biết thì tôi cũng coi như mình không biết . Tôi đóng mạnh cánh cửa phòng để báo hiệu tôi đi xuống nhà … anh và ba cũng dừng cuộc nói chuyện lại . Anh lên tiếng :
– Em xong rồi hả ?
– Vâng !
– Mình đi thôi !
Hai chúng tôi chào ba rồi lên xe đi làm . Anh bảo :
– Mẹ xem ngày rồi tháng sau mình làm đám cưới . Em xem sang tuần mình đi chụp ảnh cưới nhé ?
– Vâng , cũng được ạ !
– Em vào làm đi !
– Vâng ! Anh đi cẩn thận ạ !
– Ừ ! Chiều anh qua đón !
– Dạ !
Biết tin chúng tôi cưới Vi đến tận công ty tìm tôi ! Cô ta nói :
– Cô bỏ đi mấy năm nay , cô làm khổ anh ấy giờ còn quay lại làm gì ?
– Đấy là việc của tôi ! Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với cô !
– Nhà cô đúng là toàn những người mặt dày . Ba cô thì tìm anh ấy ngăn cản không cho yêu cô , giờ cô đi chán chê giờ về đòi quay về bên anh ấy ! Cô có biết mấy năm qua là tôi ở bên anh ấy giúp anh ấy vượt qua không ?
Nếu sáng nay không nghe được cuộc nói chuyện giữa ba và anh thì tôi có khi lại hiểu lầm nhưng giờ biết rồi , với anh đã chọn tôi , chúng tôi thật lòng yêu thương nhau thì không có lý do gì phải nhường cho người khác cả ! Nên tôi nói với cô ta :
– Cảm ơn cô đã chăm sóc quan tâm anh ấy trong thời gian qua nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng , người anh ấy yêu là tôi !
– Cô nghĩ đơn giản nhỉ ? Anh ấy nói yêu cô là cô tin à ? Mấy năm qua chuyện gì xảy ra giữa tôi và anh ấy thì cũng đã xảy ra rồi ! Cô tin hay không thì tuỳ .
– Đương nhiên là tôi không tin rồi ! Nếu anh ấy yêu cô thì cô đã không phải cất công đến đây tìm tôi ! Cô không tự tin đến vậy à ?
– Cô … cô hãy đợi đấy ! Đừng có mừng vội !
– Được tôi chờ ! Không tiễn .
Cô ta tức giận ra về . Tôi cũng không để tâm nữa , trải qua chuyện vừa rồi cũng là bài học cho tôi rồi . Giờ chín chắn trưởng thành cũng phải biết nhìn nhận mà giải quyết ! Hây ! Chồng đẹp trai tài giỏi cũng khổ …
Thư ký vào báo có cuộc họp với các bộ phận nên tôi đi sang phòng họp luôn! Công ty dạo này mở thêm chi nhánh mới nên tôi bận hơn nhiều ! Buổi họp cũng kết thúc tôi về phòng nhìn đồng hồ cũng đã gần 12h trưa , mệt mỏi chả muốn ăn định nằm nghỉ chút cho đỡ đau lưng thì anh gọi tới :
– Em ăn cơm chưa thế ?
– Em chưa ăn ? Anh đã ăn chưa ạ ?
– Anh chuẩn bị ! Em đi ăn đi không được để đói lại đau dạ dày đấy !
Định bảo em đi đây nhưng nghĩ đến việc buổi sáng gặp Vi nên muốn dọa anh chút :
– Em không muốn ăn ?
– Sao vậy ? Hay em mệt !
– Vâng , bạn gái anh khiến em mệt !
– Bạn gái nào ? Anh làm gì có ai ngoài em ?
Anh vội nói như sợ tôi hiểu lầm nhưng tôi cứ coi như không hiểu , hành lại anh và cũng coi như dọa trước để sau này không được léng phéng :
– Thì cái cô đợt trước đi ăn với anh đấy ! Cô ấy đến tận đây tìm em , bảo em tránh xa anh ra và còn nói …
Tôi vờ nấc lên … anh cuống cuồng :
– Em ! Em đừng tin cô ấy , anh và cô ấy không có quan hệ gì ngoài là đồng nghiệp cả!
– Hic … hic , đồng nghiệp gì mà cô ấy bảo giữa anh và cô ấy còn xảy ra những chuyện kia rồi … em không biết đâu …
– Em đừng khóc ! Chờ anh …
Tôi tắt máy cười tủm tỉm , chắc chắn là anh đang chạy xe tới đây rồi ! Nghĩ cũng tội nhưng thôi cũng kệ ! Cho chừa cái tật đẹp trai khiến nhiều gái bâu . Nhưng lại lo anh chạy nhanh lỡ xảy ra chuyện gì thì chết , từ đấy qua đây cũng ba KM đấy . Tôi cứ đi qua đi lại , lúc sau có tiếng gõ cửa , tôi đoán là anh rồi . Chết vừa nãy giả vờ khóc mà giờ mắt ráo hoảnh thế này có mà lộ hết à . Tôi luống cuống tìm xem có gì không thì nhìn thấy lọ nhỏ mắt còn chưa kịp làm gì thì anh cứ gõ cửa dồn dập . Đúng là như làm việc xấu nên hay giật mình , tôi đánh rơi cả lọ xuống đất . Vội vàng nhặt lên nhỏ mấy giọt vào hai bên mắt , vỗ vỗ cho hai má nóng nóng gỡ mấy cái tóc cho mặt mũi thảm chút rồi cất lọ vào trong ngăn kéo mới ra mở cửa , anh nhìn tôi nước mắt rèm nhèm thì xót xa :
– Em đừng tự làm mình như vậy anh thương lắm . Anh và cô ấy không có gì thật mà !
Vừa nói anh vừa đưa tay lau nước mắt cho tôi , rồi dắt tôi vào ghế ngồi . Tôi lại bày trò tiếp
– Ai mà biết được , mấy năm qua em không ở bên thì anh muốn nói gì chả được ! Anh không có gì mà cô ấy nói thế à … hu …hu
– Vậy để anh gọi cho cô ấy nhé ?
– Không cần diễn cho em xem đâu ? Anh đi đi ! ( Ôi chàng mà đi thật có mà ngồi đó khóc )
– Thế giờ anh phải làm gì cho em tin đây ?
– Hu hu … Em ghét anh ! Chưa cưới mà còn như này nếu mà cưới về rồi vài hôm lại có mấy cô đến thì em biết sống sao ?
( Chết mẹ diễn sâu quá ông tức điên lên thì toi nhưng lỡ đâm lao thì phải theo lao )
– Được rồi em đừng khóc nữa ! Anh sẽ chấm dứt chuyện này ngay ! Nín đi nào ! Đã làm mệt chưa ăn gì lại cứ khóc thế này lả ra đó thì sao ?
Anh vừa ôm tôi vừa lấy máy gọi ai đó nhưng khi cất tiếng lên thì là cô ta :
– Anh gọi em có việc gì thế ạ ?
– Em đã đến tìm Mai nói chuyện gì ?
– À … chả có gì cả ?
– Thật không ?
– Em chỉ nói cô ấy mấy câu thôi !
– Mấy câu là bảo anh với em đã vượt qua giới hạn à hay bảo cô ấy tránh xa anh ?
– Cô ấy không xứng đáng với anh ?
– Vậy ai mới xứng ?
– Em … em
– Anh không muốn đến mối quan hệ đồng nghiệp cũng không còn , chuyện của anh không cần em quan tâm . Với anh cô ấy là quan trọng nhất , bọn anh sắp kết hôn rồi em đừng làm mấy chuyện nhảm nhí đó nữa !
– Anh …

![]()
Anh tắt máy không nói với cô ấy nữa mà quay sang tôi :
– Giờ tin anh chưa ?
– Rồi ạ ( được câu trả lời như ý là phải ngoan chứ
)
– Vậy đi ăn không đói nhé ? Khóc trông xấu gái chết đi được !
– Xấu kệ em !
– Ừ , kệ !
Ôi sự nghiệp giữ chồng mà phải diễn đến khổ . Lê Ngọc Mai chảnh chó một thời mà giờ chết dưới tay Trần Minh Đức ! Vừa ra đến cửa thì gặp anh trai tôi đi ăn về :
Anh tôi : Ơ hai đứa đi đâu đây ?
Tôi chưa kịp trả lời thì anh nói trước :
Đức : Dạ em với Mai đi ăn !
Anh trai nhìn tôi : Em lại bắt tội Đức hả , có chút giờ nghỉ trưa phải cho nó nghỉ chứ , em lớn rồi mà như con nít thế ! Kiểu này lại giở thói mè nheo ra đúng không ?
Tôi : Em …
Đức : Dạ không , em gọi rủ đi anh ạ !
Anh tôi : Em không phải bênh , anh lạ gì tính nó , tại anh với mẹ chiều nó từ bé hư , để tối về anh bảo ba trị con này !
Tôi : Em lớn rồi lúc nào anh cũng mang ba ra dọa thế ?
Anh tôi : Lớn mà hành động như con nít !
Đức bênh tôi nên kéo tôi đi bảo anh tôi vào phòng nghỉ ngơi đi . Anh tôi không thèm nói nữa nên đi vào luôn ! Đức trêu tôi :
– Khổ thân vợ anh lớn mà vẫn bị mắng như em bé !
– Anh còn cười được ! Tất cả chỉ tại cô người yêu của anh đấy !
– Ơ … sao quay đi quay lại , lại vòng qua anh rồi … mà em cứ gán cho anh đến lúc mà có thật thì đừng có mà khóc nhé !
Tôi nghe anh nói thế thì điên tiết ;
– Anh mà có ý nghĩ đó thôi thì chết với em ! Em là em bấm phím “ Enter” luôn đấy Trần Minh Đức !
– Rồi … rồi vợ anh kinh quá ! Anh không dám đâu ! Thôi đi ăn cho con nó lớn …
– Đừng có mà đánh trống lảng …
![]()
![]()
Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.
Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567 hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.
Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.

