Đa số cha mẹ chúng ta, dù đã tiếp cận nhiều kiến thức thông tin về dạy con trong thời đại mới, có thấy bóng dáng của mình trong người mẹ ấy hay không? À, nhiều người sẽ trả lời là không, nhưng đừng vội, hãy thử điểm lại một ngày, các bố các mẹ chúng ta có nói những lời nào sau đây:
– Nhanh lên, muộn lắm rồi!
– Con làm gì mà lề mề thế?
– Sao cái bài dễ thế con cũng không làm được?
– Con bị làm sao thế? Nói mãi sao không nhớ nổi?
– Sao mẹ đã dặn bao nhiều lần mà con không để vào đầu thế?
– Con có thấy bạn A làm rất giỏi không? Sao con không làm được như thế?
– Sao con lại bày bừa thế?
– Sao không biết thương mẹ gì vậy? Sao mà con bướng thế nhỉ?
– Sao con lớn từng này rồi mà không biết nhường em?
– Sao con học mà không tập trung nổi, cứ nghịch ngợm lung tung?
– Sao con không học tử tế, tốn tiền của mẹ..
– Con ra lấy cho mẹ cái chăn/ gối/…
Nếu thử làm cuốn nhật kí, sưu tầm những lời nói KHÔNG VUI với con mỗi ngày thì sao. Có những lời nói là vô thức, buột mồm ra rồi chúng ta mới biết là không nên nhưng không làm thế nào ngăn lại được vì nó là kết quả của một quan điểm đã găm trong đầu của cha mẹ chúng ta: CHA MẸ CÓ QUYỀN.
Chúng ta nói xong thì quên, nhưng trẻ thì nhớ. Lời nói ấy sẽ vô tình găm vào trong trí não, đầu óc của trẻ, rằng con lề mề, con bướng, con dốt, con không bằng bạn A… và rồi, con nghĩ thế thật với một thái độ chấp nhận và không tích cực, vì con không biết làm thế nào để cải thiện hoặc tốt hơn lên.
Thường thì chúng ta đối xử không công bằng lắm với con cái. Vì chúng ta lớn hơn, nhiều kinh nghiệm hơn, biết nhiều hơn, chúng ta phải ra ngoài vất vả kiếm sống để nuôi con… nên có quyền SAI và BẢO, và nghĩa vụ của con là phải tuân lệnh và nghe lời. Không nghe lời, tức là hư. Lúc đó, ba mẹ coi con là CON.
THẦN CHÚ “CON LÀ MÌNH” & MÓN QUÀ KÌ DIỆU
Bây giờ, đảo trục 1 chút, hãy coi CON là MÌNH và trả lời các câu hỏi sau.
– Mình có muốn làm việc mình không thích không?
– Mình có thích nghe mắng không?
– Khi nghe mắng mình vui hay buồn?
– Mình có vui vẻ khi bị sai vặt không?
– Mình có thói quen xấu không? Đã bỏ được chưa?
“Put yourself in others shoes”- Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác: là câu nên áp dụng cho cả con mình. Chỉ khi bạn đặt chân mình vào đôi giày nhỏ bé của con, bạn mới hiểu được điều gì là tốt cho cả con và cho cả bạn.
Khi bạn coi CON là MÌNH, bạn sẽ cư xử với con theo cách mà bạn muốn người khác CƯ XỬ VỚI MÌNH.
Khi bạn coi CON là MÌNH, bạn sẽ dừng vài giây để nói với con theo cách mà bạn cũng muốn nghe. Bạn sẽ không gào lên hoặc quát mắng nữa.
Khi bạn coi CON là MÌNH, bạn sẽ tự hạ bớt những áp lực và kỳ vọng, đặc biệt là trong chuyện học tập và thành tích. Bạn sẽ hiểu, để dạy con bạn cần làm gương.
Khi bạn coi CON là MÌNH, bạn sẽ dễ dàng làm bạn với con, tôn trọng CON hơn, TỪ BỎ bớt cái gọi là QUYỀN vô lý của Cha mẹ.
Vậy nên nếu cần một câu thần chú, giúp cha mẹ tự nhắc mình trước khi nói năng hành động với con, thì đó là “CON LÀ MÌNH”.

