Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Cháp 18 – Duyên phận

Đến sáng tỉnh dậy tôi thấy mình nằm gọn trong lòng thầy . Ngại ngùng nhẹ nhàng bỏ bàn tay ra khỏi người thầy . Tôi xuống khỏi giường . Sợ thầy thức giấc tôi hết sức cẩn thận không để phát ra tiếng động . Vào phòng vệ sinh cá nhân xong tôi đi ra ngoài mua ít cháo cho thầy để lát tỉnh rồi ăn . Vừa ra khỏi cửa thì ai đó cũng mở mắt tỉnh dậy . Huy biết Ngọc sẽ ngại nên cố tình thức sau cô để cô không có cảm giác sấu hổ . Huy dậy đi đánh răng rửa mặt rồi cạo râu , nhìn mình trong gương trông thật thảm hại . Xong xuôi ra ngoài cửa xổ đứng hít thở không khí , đã lâu lắm rồi hôm nay Huy mới thấy tâm trạng mình tốt như vậy !

Huy bằng lòng để mình tham lam có được Ngọc bên cạnh mình dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi này . Cuộc đời không cho ta nhiều lựa chọn nhưng nếu cho Huy lựa chọn lại thì anh vẫn vì Ngọc mà hi sinh .

Anh yêu cô nên càng không muốn cô phải chịu khổ một giây phút nào hết . Tình yêu là sự hi sinh thầm lặng đôi khi không cứ phải sống với người mình yêu mới là hạnh phúc mà là được hi sinh vì người mình yêu , đứng bên cạnh nhìn cô ấy là hạnh phúc lắm rồi . Bảo Ngọc anh chỉ tham lam nốt ngày hôm nay thôi ! Ngày mai Ngọc không cần anh cũng được …

Ngọc đi mua cháo về tiện gọi điện cho chị dâu là đang ở trong viện chăm bạn , hôm nay xin nghỉ không đến làm được . Chị Hạnh tối qua đã nói cho cả nhà tôi biết về chuyện của tôi và thầy thì ba mẹ anh chị đều không có ý kiến gì . Thôi thì số phận đã gắn kết hai đứa nó thì để hai đứa tự quyết định . Chỉ có tôi là không biết cuộc nói chuyện đó .
gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Hôm nay tôi gọi điện cho chị dâu xong thì chị chỉ bảo : cứ chăm cho bạn ấy khi nào khỏe thì đi làm cũng được . Thấy hơi lạ nhưng thôi kệ đi , giải thích nhiều có khi chị lại trêu cho . Đã đang ế thì chớ , mấy bà ấy lại mai mối chỗ nọ chỗ kia thì mệt lắm ! Nhưng mình tính không bằng trời tính , mấy bà ở nhà trong đó có cả con bạn thân hùa vào lừa tôi mà sau này tôi mới biết … Mang cháo vào phòng thấy thầy đứng đó thì bảo :

– Thầy lại ăn sáng đi ? Muốn về sớm với vợ thì thầy mau ăn nhiều vào !
– Em … đúng tôi đang muốn về với cô ấy đây ! Ở đây phiền phức lắm !
– Vâng ! Thầy cứ ăn đi xong rồi em về luôn .

Cứ mỗi lần muốn cho ăn là phải hành nhau một trận . Đang còn hậm hực bởi ông thầy thì tôi có điện thoại là của Alex gọi , tôi vui mừng vì lâu rồi không liên lạc . Tôi quên mất là đang ở trong phòng với thầy mà thầy cũng biết tiếng anh nhưng tôi cứ vô tư mà nói :

– Alex ! anh khỏe không ?
– Anh khỏe ! Em tình hình thế nào ? Có nhớ anh không ?
– Nhớ ! Nhớ nhiều , mà sao không hay gọi cho em vậy !
– Anh muốn cho em bất ngờ !
– Bất ngờ gì ?
– Tuần sau anh sang , em đón anh nhé ?
– Thật không ?
– Thật ! Nhớ nhé ?
– Dạ ! Em biết rồi ! Bye anh !

Tôi nghe xong điện thoại thì tiếng thầy vang lên :

– Lần sau nói chuyện yêu đương thì ra ngoài nhé ? Em không thấy mình vô duyên à ?
– Ơ … em nói chuyện bình thường mà !
– Tôi không thấy nó bình thường !

Nghe điện xong thì tôi vui lắm vì Alex sắp sang đây nên cũng không thèm chấp nhặt với ông thầy nữa ! Vậy là tôi có dịp trả ơn Alex rồi . Tôi hứa sẽ giới thiệu cho một cô vợ người Việt thật xinh đẹp . Công ty tôi có em lễ tân xinh lắm luôn lại ngoan ngoãn .
gia sư lớp 4

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Huy sau khi nghe cuộc điện thoại của Ngọc với Alex thì mặt đằng đằng sát khí . Bỏ bát cháo không thèm ăn nữa lên giường nằm ngủ . Huy ghen , Trung bảo là Ngọc thích mình mà , sao vừa nãy gọi điện nói nhớ nhung người con trai khác . Huy tức giận trong lòng không thèm để ý đến Ngọc nữa .

Ngọc nhìn bát cháo gần như là còn nguyên mà lại thấy ai đó nằm trên giường quay mặt vào trong thì đi lại hỏi :

– Thầy ! Thầy đau ở đâu à ? Sao lại không ăn nữa ?
– Tôi không muốn ăn ! Em về đi !
– Sao thầy cứ đuổi em thế nhỉ ?
– Em về đi không vợ tôi đến gặp lại không hay .
– Thầy … đồ nhỏ nhen , ngang ngược …

Đang cãi nhau thì bác sĩ vào khám , nay có cả anh Phong đi cùng luôn. Có mọi người đến nên Huy phải ngồi dậy để Phong khám cho .

– Hôm nay trông anh đỡ nhiều rồi !
– Tôi có thể xuất viện hôm nay không ?
– Anh cứ nằm hết hôm nay để theo dõi đã ! Anh bị dạ dày nặng đó ! Không thể chủ quan được đâu !
– Ừ !
– Ngọc này ! Lát y tá phát thuốc mới em cho anh huy uống nhé ? Nhớ mấy ngày nay ăn cháo thôi cho dạ dày êm êm đã thì ăn cơm .
– Vâng em biết rồi ! Em cảm ơn ạ !
– Ừ !

Các bác sĩ ra khỏi phòng Huy định nằm không ăn thì tôi lên tiếng :

– Thế thầy có ngồi dậy ăn không ?
– Ơ … em định ra lệnh cho tôi đấy à ?
– Với thầy phải vậy mới vừa .
– Em …
– Em gì ? Hay thầy đưa số điện thoại đây em gọi cho vợ thầy đến mà chăm sóc để cho em về .

Huy nhìn Ngọc tức lắm nhưng vẫn phải ăn hết bát cháo . Ngọc thấy Huy nghe lời thế thì tủm tỉm cười , lấy thuốc ra để sẵn cho ông thầy uống . Sau khi thầy ăn uống xong xuôi ,Ngọc lấy túi sách về qua nhà mua ít đồ để nấu cho Thầy ít cháo tim rau củ để thay đổi vị ,chứ cả ngày hôm qua ăn cháo bệnh viện vừa không ngon lại không vệ sinh . Vừa bước đi thì ông thầy thấy Ngọc cầm cả túi sách thì vội nói :

– Em định đi đâu ?
– Em về để thầy khỏi đuổi , khỏi phiền thầy !
– Em về thì ai chăm tôi ?
– Gọi vợ thầy đến chăm đi ! Vừa nãy thầy chả bảo em về đi để vợ thầy đến còn gì ! Em về đây !
– Em … em đi luôn đi , tôi không cần nữa !

Tôi nhịn cười , nhìn mặt ông thầy tức mà lại đáng yêu . Ai bảo cứ hơi tí là đuổi người ta , cho chừa . Tôi rẽ ra chợ mua ít đồ về nấu với mua ít hoa quả cho thầy .

Về nhà thấy ba mẹ ngồi đó tôi chào cũng chỉ ừ không hỏi tôi đi đâu làm gì cả đêm qua . Thấy tôi vào bếp kì cạch cũng chả có ý kiến gì .Ngồi một lúc ba mẹ có bạn đến đón đi chơi rồi dặn tôi bảo bác giúp việc là ba mẹ không ăn cơm nhà tối mới về . Tôi thấy lạ lắm nhưng không hiểu là lạ ở đâu .

Đợi được cháo tôi đem rửa ít nho để ráo nước , còn ép ít táo lấy nước lát vào cho thầy uống . Xong xuôi cho vào hộp cẩn thận để đó , lên phòng tắm rửa thay quần áo xong rồi xuống lấy đồ mang đi .

Ở bệnh viện sau khi Ngọc đi về thì tâm trạng Huy như bị chó cắn . Điện thoại cho Nam bảo mang cho ít quần áo rồi đòi ra viện bằng được . Nam gặng hỏi kiểu gì cũng không nói . Nam hỏi thế Ngọc đâu cho gặp thì ông thầy bảo không biết đi về rồi . Nam lờ mờ đoán được là lí do gì rồi . Chắc Ngọc đi đâu có việc thôi chứ không bỏ về đâu . Trấn tĩnh thằng bạn : Rồi ! Đợi tôi lát tí tôi đem đồ qua ! Thế rồi Nam gọi cho Ngọc :

– Em đang đi đâu đấy Ngọc ?
– Dạ em về nhà nấu ít đồ thôi ạ !
– Ừ , đợi anh cầm đồ của Huy qua thì em mang vào cho nó giúp anh .
– Đồ gì ạ ?
– Ít quần áo thôi em !
– Ở bệnh viện thì có được mặc đồ nhà đâu ?
– Thôi em cứ cầm vào cho nó hộ anh nhé . Anh chuẩn bị qua đây !
– Vâng !

Ông thầy lại giở trò gì đây , bắt anh Nam mang quần áo làm gì ? Già đầu rồi còn hay hờn dỗi …. chuẩn bị mọi thứ xong xuôi thì anh Nam cũng tới . Anh đưa đồ cho tôi thì cũng đi luôn . Tôi cầm các thứ vào phòng thì thấy trong phòng có khách là chị ấy , thấy tôi vào thì cả hai ngạc nhiên nhìn ra . Tôi cũng hơi ngơ người xong vội nói :

– Em chào chị ! Em mang ít đồ anh Nam gửi cho thầy thôi ! Em để đây nhé ! Em xin phép về ạ !
– Ngọc !
– Khoan đã em !

Tôi vội quay đi thì tiếng hai người vang lên cùng lúc nhưng tôi đã ra ngoài cửa rồi . Tôi đi ra cổng và lên xe về nhà , lên phòng cứ nằm khóc như một con điên . Hoá ra là chị ấy bảo sao thầy bắt anh Nam mang quần áo đến . Chắc hai người đã hẹn nhau rồi . Thầy và chị ấy vẫn còn yêu nhau . Hoá ra cứ muốn đuổi tôi về là vì chị ấy . Sao mày ngu muội thế hả Ngọc … nằm khóc chán chê tôi thiếp đi một lúc thì có điện thoại là của anh Nam :

– Ngọc em đi đâu mà để thằng Huy nó ngã đang ở phòng cấp cứu kìa !
– Tôi ba chân bốn cẳng , tóc tai rối bù , không còn nghĩ là mình đang hờn dỗi thầy . Nước mắt tèm nhem xuống nhà định lấy xe đi thì anh Nam đến bảo lên xe anh chở chứ em bây giờ tinh thần thế này thì đi làm sao .
– Anh ơi ? Thầy có sao không ?
– Anh không rõ nữa , chắc nặng lắm !
– Anh đi nhanh lên đi .
– Được rồi đừng hối anh !

Ngồi trên xe mà lòng tôi rối bời , thầy đang ốm mà tôi lại còn tỏ vẻ giận dỗi làm gì … tôi cứ thế thút thít , đến bệnh viện anh Nam dẫn tôi về phòng … tôi thấy lạ bảo :

– Sao anh bảo thầy ở phòng cấp cứu !
– Vừa đưa về lại phòng rồi !

Tôi cũng không nghi ngờ gì mà cứ đi theo anh Nam vào thôi . Đến cửa phòng anh Nam bảo tôi :

– Có gì em phải bình tĩnh nhé ? Đừng vội !
– Vâng !
– Anh ra ngoài có việc !
– Dạ !

Tự nhiên tôi hồi hộp không dám mở cửa … nước mắt trào ra , tim thì đập thình thịch .

gia sư thanh hóa

Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được gia sư tốt nhất, phụ huynh vui lòng nhập thông tin vào ô dưới đây. Gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu phụ huynh cần gấp, mong phụ huynh vui lòng gọi số: 0814.369.567  hoặc ấn vào nút gọi điện trên website này mọi khung giờ thời gian chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ.

Lỗi: Không tìm thấy biểu mẫu liên hệ.